lăng uyên cầu mặc
250k q.thanh xuÂn uyÊn thƯ- siÊu phẨm ngoan hiỀn -mẶt xinh nhƯ hoa hẬu thÂn thiỆn-hÀng gái gọi giá rẻ q.cầu giấy gái gọi giá rẻ q.Đống Đa gái gọi giá rẻ q.hà Đông gái gọi giá 300k thanh trÀ-gÁi dÂm bÍm mÚp body sexy lÀm tÌnh sÂu lĂng-some hai nỮ mỘt nam-cuỘc tÌnh cho ba
Kinh Lăng Nghiêm là kinh được dùng như kính chiếu yêu quỷ trong ngài dùng tâm chân thành tột bực để cầu nguyện Kinh này sẽ dược truyền bá đến Trung Hoa. nào là những nhà học giả trứ danh, nào là những vị giáo sư uyên bác, nào là các vị Pháp Sư nổi tiếng, một
Lục Xuân Hưng có đăng ảnh người yêu giấu mặt thế nào thì cũng không qua được trình độ "stalk" đỉnh cao của cư dân mạng đâu nhé. Tối 18/9, trung vệ Lục Xuân Hưng gây xôn xao giới cầu thủ Việt khi đăng ảnh diện áo đôi tình tứ bên cạnh bạn gái. Cầu thủ người
Ẩn dụ ngón tay chỉ mặt trăng là một minh họa nổi tiếng trong kinh Lăng-già nói về mối tương quan giữa chứng ngộ và ngôn thuyết, giữa ngôn ngữ và ý nghĩa.Ta phải nương theo ngón tay để nhìn thấy mặt trăng.Muốn thấy được mặt trăng thì phải hiểu được "ý tại ngôn ngoại", phải nghe được "huyền
1.1 Hoa tím bằng lăng - Phú Sĩ Em vẫn nhớ một thời yêu hoa tím Sắc hoa buồn e ấp giữa màn đêm Hương dịu êm lan tỏa ngọt môi mềm Anh vẫn gọi ấy là hoa kỷ niệm Em vẫn nhớ một thềm hoa tím vội Thuở học trò còn nông nỗi ngu ngơ Mùa nhớ thương e ấp mối tình thơ Ai ngại ngùng thẩn thờ thương áo trắng Em vẫn nhớ bao mùa hè tĩnh lặng
Site De Rencontre Aimant La Nature. Giới thiệu Túc lăng uyên là túc triều Tứ hoàng tử, thượng một đời cùng tiêu mặc hàm cả đời yêu nhau lại không hiểu nhau, cuối cùng ở ngục trung chung có thể bên nhau, lại không có thể chờ đến hài nhi xuất thế. Làm lại từ đầu, túc lăng uyên thề, “Ta túc lăng uyên định phân phát nội trạch, tránh đến ngôi vị hoàng đế, nhất định phải hộ ngươi chu toàn, một đời chỉ đối một người ngươi hảo.” Tóm lại chính là tra công trọng sinh mang theo tiểu thụ đánh giặc, phá án, yêu đương, sinh oa, đương hoàng đế chuyện xưa. Ngọt sủng văn, 1VS1 Trọng sinh trung khuyển công VS thông minh đáng yêu thụ, thê thiếp là giả thiết sở cần, thỏa thỏa pháo hôi. Không cần để ý trọng sinh lão ngạnh, không cần để ý tra công biến trung khuyển công ác tục tiết mục, không cần để ý nam nam sinh con. Bởi vì ta tin tưởng chỉ cần này văn có thể ấm áp ngươi nội tâm, có thể làm ngươi tin tưởng tình yêu, có thể làm ngươi từ bực bội công tác, học tập trung giải thoát ra tới, chính là thành công, cũng là bổn tác giả lớn nhất tâm nguyện.
Tiêu Mặc Hàm nằm trên giường vài ngày đã không còn vấn đề gì, nhưng Túc Lăng Uyên vẫn không yên tâm, còn tự mình xin nghỉ bồi y nghỉ ngơi thêm hai ngày. Vì bảo hộ Tiêu Mặc Hàm cùng hài tử, phòng ngừa những người tâm tư bất chính ám hại, Túc Lăng Uyên hạ lệnh cho người trong Tẩm Viện không ai được phép tiết lộ việc Tiêu Mặc Hàm mang thai ra ngoài. Trong sinh hoạt hằng ngày, cũng đem từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ nhất nhất phân phó, ai phụ trách thức ăn, ai phụ trách sắc thuốc, ai phụ trách an toàn cho Tẩm Viện đều an bài qua một lượt. Gần nhất, Tiêu Mặc Hàm ăn uống không tốt, luôn ăn không vô, còn cảm thấy khó chịu trong người, Túc Lăng Uyên nghĩ cách cho người đi nơi nơi tìm các món ngon ăn vặt mà người mang thai có thể ăn, lại cho người thêm thức ăn vào bên trong, muốn giúp Tiêu Mặc Hàm dễ chịu hơn một chút, ít nhiều gì cũng ăn được thêm chút ít. "Cháo này cho thêm quả mơ, chua chua ngọt ngọt ngon miệng, ngươi nếm thử đi." Cầm chén, ôm nhu kiên nhẫn khuyên nhủ. "Ta....Ăn không vô, sẽ nôn." Lắc đầu, làm nũng. "Ăn một chút đi, bằng không thân thể ngươi chịu không nổi, ngoan....." Xụ mặt, giả vờ không vui. Tiêu Mặc Hàm sợ Túc Lăng Uyên không cao hứng, đành phải chịu đựng buồn nôn nếm thử một ngụm, không nghĩ đến cháo này thật sự hợp khẩu vị, ăn vào không hề có cảm giác buồn nôn, lại còn chua chua ngọt ngọt vô cùng ngon miệng, liền vui vẻ đem chén cháo Túc Lăng Uyên bón cho ăn hơn phân nửa. Hiện tại Hàm nhi còn nhỏ, trước đây lại vô cùng hiểu chuyện, hiện tại ở trước mặt hắn sẽ không tự giác lộ ra bản tính thật của mình, cuối cùng vẫn là tâm tính của một tiểu hài tử, xem ra về sau phải dỗ nhiều thêm mới được.....Túc Lăng Uyên sủng nịch vừa xoa xoa đỉnh đầu Tiêu Mặc Hàm vừa nghĩ. Tiêu Mặc Hàm ôm eo Túc Lăng Uyên, đem đầu chôn ở trước ngực hắn, hưởng thụ ái nhân thương tiếc cùng tỉ mỉ che chở, cảm thấy nếu mỗi ngày điều trôi qua như vậy thì thật tốt, y cái gì cũng không cần, chỉ cần hai người đời này nhất sinh nhất thế cùng nhau bạc đầu. Thời gian lại qua một tháng, chuẩn bị đến năm mới, ngày tết trong cung là ngày rất quan trọng, theo truyền thống của Túc quốc, các Hoàng tử phải mang theo gia quyến tiến cung ăn cơm tất niên hơn nữa còn phải ở lại trong cung hai ngày, rồi mới hồi phủ. Vốn dĩ Túc Lăng Uyên không thể mang theo Tiêu Mặc Hàm tiến cung, nhưng hắn lại không đành lòng để Tiêu Mặc Hàm ở Vương phủ cô đơn quạnh quẽ ăn mừng năm mới, lại luôn miên man suy nghĩ, Túc Lăng Uyên liền cầu Lý quý phi trước đem Tiêu Mặc Hàm vào Vĩnh Hoa Cung, sau đó hắn lại cùng Tiêu Doanh Doanh tiến cung sau. Giữa trưa đại niên 30 hôm ấy, Lý quý phi phái người đưa Tiêu Mặc Hàm đến thiên điện Vĩnh Hoa Cung, Ánh Đường cũng theo cùng. Buổi tối, trong cung thiết đãi gia yến, các Hoàng tử điều mang theo gia quyến đến thăm dự, Hoàng đế, Hoàng hậu, cùng các vị phi tần có phân vị cao đều cùng tham gia. Giờ Dậu, Túc Lăng Uyên mang theo Tiêu Doanh Doanh tiến cung. Vừa đến cửa cung, gặp được Tam hoàng tử Túc Lăng Đào cùng Tam hoàng tử phi đang chuẩn bị tiến cung. "Hoàng huynh, huynh đến rồi." Túc Lăng Uyên hướng Túc Lăng Đào chào hỏi, quay đầu hướng Hoàng tẩu đang ở một bên gật đầu ý bảo "Bái kiến hoàng tẩu." Tiêu Doanh Doanh cũng đi theo hành lễ. Túc Lăng Uyên lôi kéo Túc Lăng Đào cùng đi đến Ngọc Hoa Điện, Tiêu Doanh Doanh cùng Tam hoàng tử phi đi theo phía sau cách hai người vài bước chân. "Hoàng tẩu thân mình mấy tháng?" Tiêu Doanh Doanh mở miệng. "Mau sáu tháng...." Tam hoàng tử phi vỗ về phần bụng hơi nhô cao cao, vẻ mặt hạnh phúc. "Hoàng tẩu phúc khí thật tốt...." Nghĩ đến chính mình tiến nhập Vương phủ cho đến bây giờ, chỉ mới hầu hạ Túc Lăng Uyên có một lần, mang thai càng là suy nghĩ viễn vông, càng nghĩ trong lòng Tiêu Doanh Doanh càng chua xót. "Muội muội còn trẻ, rất nhanh sẽ có tin vui." Tam hoàng tử phi cười nói. Vừa nói, đoàn người vừa bước đến cửa đại điện, Túc Lăng Đào sợ hoàng phi thân mình nặng nề, đã sớm chờ ở phía trước cầu thang, chờ Tam hoàng tử phi đến, liền đỡ người chậm rãi đi lên bậc thang. Tiêu Doanh Doanh nhìn trượng phu của Tam hoàng tử phi che chở cho nàng như vậy, ánh mắt mang theo hâm mộ, lại nhìn Túc Lăng Uyên tự mình đi lên bậc thang, âm thầm thở dài, lần trước thấy Túc Lăng Uyên phạt An thị, chính nàng khi nào có thể có được tâm của trượng phu cùng với ái mộ..... Đều là do Tiêu Mặc Hàm, không có y nàng sẽ không lưu lạc như bây giờ......Tiêu Doanh Doanh âm thầm cắn răng. Trong đại điện, trừ bỏ Hoàng đế cùng Phi tần, các Hoàng tử khác cũng đã đến đông đủ. Túc Lăng Tiềm là Đại hoàng tử ngồi ở ghế đầu, bên người là Đại hoàng tử phi, theo sau đó là Tam hoàng tử Túc Lăng Đào, Tam hoàng tử phi, Tứ hoàng tử Túc Lăng Uyên, Tứ hoàng tử phi, sau đó là Hoàng tử nhỏ tuổi nhất Túc Lăng Giang, bởi vì chưa đại hôn, liền một mình một người, lúc sau còn có vài vị công chúa đã xuất giá cùng phò mã. Mọi người đang nói chuyện đùa giỡn, Túc Lăng Tiềm liền đứng dậy đi đến trước mặt Túc Lăng Uyên "Không biết Hoàng đệ sắp đến có....Tính toán Nam hạ?" Nam hạ!? Chẳng lẽ Túc Lăng Tiềm biết chính mình muốn xuôi Nam tra chuyện hắn tham ô lương thảo? Trong lòng Túc Lăng Uyên hoảng hốt, ngoài mặt lại trấn định, sắc mặt bất biến hỏi "Hoàng huynh có ý gì?" Túc Lăng Tiềm đến gần, ở bên tai Túc Lăng Uyên nhỏ giọng "Ta với ngươi làm giao dịch, thế nào?" "Giao dịch gì?" Túc Lăng Uyên nhăn mày. "Chỉ cần đệ không cùng ta tranh đoạt tìm kiếm long mạch, chuyện của Tiêu Thanh ta sẽ không truy cứu." Hửm? Chẳng lẽ? Túc Lăng Uyên nhớ lại đời trước, cách ngày sinh của phụ hoàng nửa năm. Nghe đồn ở khu vực Tây Nam - Xuyên Quý, hôm ấy giông bão nổi lên, mây đen bao phủ, chỉ có một chỗ núi non là có mặt trời chiếu sáng, không chịu ảnh hưởng của mưa gió, ngọn núi tựa như bàn long, chính là long mạch của Túc quốc, mà ở trong long mạch có một gốc linh chi ngàn năm, sau khi ăn vào có thể kéo dài tuổi thọ. Đời trước, cũng bởi vì tin đồn này, mà hắn cùng Túc Lăng Tiềm tranh nhau đến đầu rơi máu chảy. Túc Lăng Tiềm còn mượn thọ lễ mà vu cáo hắn thu nhận hối lộ, khiến cho sự tín nhiệm của Phụ hoàng đối với hắn suy giảm trầm trọng. Cuối cùng, vẫn là Túc Lăng Tiềm đoạt được cơ hội Nam hạ đi tìm linh chi, dâng lên cho Phụ hoàng, làm long nhan vui vẻ, Phụ hoàng đối với Túc Lăng Tiềm càng thêm nể trọng, giúp hắn từng bước đi lên Thái tử vị. Xem ra, bây giờ Túc Lăng Tiềm đã đoán trước được người có thể cùng hắn tranh đoạt xuôi Nam cũng chỉ có Túc Lăng Uyên, hắn vì muốn đoạt được tiên cơ, nhất định phải có được linh chi, cho nên mới dùng con tốt thí Tiêu Thanh làm giao dịch với mình.....Chỉ là hắn nhớ rõ, chuyện long mạch là vào sinh thần thứ 37 của Phụ hoàng, làm sao Túc Lăng Tiềm lại biết trước một năm? Xem ra, việc này vừa hay....Có thể......Nam hạ..... Túc Lăng Uyên âm thầm ghi nhớ, trên mặt lại bất động thanh sắc "Đồ vật Hoàng huynh xem trọng, tự nhiên Hoàng đệ sẽ không nhúng tay vào." "Tốt." Túc Lăng Tiềm nhìn Túc Lăng Uyên, khẽ nhếch khóe môi. Xoay người đi về chỗ ngồi của mình. Chốc lát sau, Hoàng đế mang theo Hoàng hậu đã nhiều ngày không lộ diện, còn có Tiêu quý phi, Lý quý phi đi vào Ngọc Hoa Điện. Tiếp thu chúng nhi tử quỳ lạy xong, Túc Viễn nâng ly, tuyên bố gia yến chính thức bắt đầu. Rượu quá ba tuần, Túc Lăng Uyên lấy cớ say rượu, bỏ lại Tiêu Doanh Doanh, một mình rời khỏi đại điện. "Yến hội trong cung hẳn là bắt đầu rồi đi...." Tiêu Mặc Hàm đứng trước cửa sổ hướng về phía Ngọc Hoa Điện nói. "Công tử nên dùng bữa, sợ là Vương gia lát nữa mới có thể đến, hơn nữa....." Hơn nữa Vương phi cũng ở, đêm nay Vương gia có hay không vì mặt mũi Vương phi mà bồi nàng, Ánh Đường có chút không rõ ràng lắm, đương nhiên câu nói này cũng không thể nói tiếp, nếu để Tiêu Mặc Hàm nghe, sẽ làm y thương tâm. "Ta....Không có khẩu vị, lát nữa rồi dùng." Nếu như đêm nay y có thể bồi bên cạnh Túc Lăng Uyên thì tốt biết bao nhiêu. Hai người đang trò chuyện, thì Túc Lăng Uyên đã đến Vĩnh Hoa Cung. Xa xa trông thấy trước cửa sổ có bóng người đang nhìn về phía Ngọc Hoa Điện, tránh không được đau lòng, biết được vật nhỏ kia sẽ không hảo hảo ăn uống, chỉ biết đưa mắt trông mong chờ hắn đến đây. Tăng nhanh bước chân, lặng lẽ vào cửa, đi đến phía sau thân mình, đem người kéo vào trong lòng ngực "Lạnh hay không? Có phải không hảo hảo ăn cơm? Muốn ta phạt ngươi...." Tiêu Mặc Hàm quay đầu, đôi mắt sáng ngời, trêu đùa "Không lạnh....Phạt thế nào? Ngươi nỡ sao?" "Không nỡ...." Túc Lăng Uyên đầu hàng, tay nhẹ nhàng xoa bụng Tiêu Mặc Hàm "Hôm nay nó có ngoan hay không?" Tiêu Mặc Hàm đem tay phủ lên tay đối phương "Nó còn nhỏ, ta....Không có cảm giác...." "Haha, đã biết ngươi là tiểu ngốc tử....." Bị Tiêu Mặc Hàm chọc cười, Túc Lăng Uyên buông Tiêu Mặc Hàm ra, dẫn y đến trước bàn cơm "Bồi ta dùng một chút, ta vẫn chưa no." Tiêu Mặc Hàm gật đầu, vừa nhìn thấy Túc Lăng Uyên bản thân liền có chút đói, tuy rằng ăn không nhiều lắm, nhưng vẫn bồi hắn cùng ăn. Hai người vừa cơm nước xong, đang rửa mặt, chuẩn bị nghỉ ngơi. Thì bên ngoài đã có tiếng thông truyền Lý quý phi, Thành vương phi hồi Vĩnh Hoa Cung. "Ngươi ngủ trước đi, ta ra ngoài chào mẫu phi một tiếng, lập tức trở về." Số người biết Tiêu Mặc Hàm tiến cung không nhiều lắm, cho nên y vẫn là không nên xuất hiện. "Vương phi làm sao lại đến đây, có phải biết ta...." Tiêu Mặc Hàm sợ Tiêu Doanh Doanh lại có chủ ý xấu nào đó. "Có ta ở đây, thử xem ai dám động vào ngươi...." Túc Lăng Uyên đem người đỡ nằm xuống giường, dịch hảo góc chăn, hôn vào trán y "Chờ ta...." Tiêu Mặc Hàm gật đầu, nhìn bóng dáng Túc Lăng Uyên, vẻ mặt lo lắng. Túc Lăng Uyên đi vào chính điện, Lý quý phi đang cùng Tiêu Doanh Doanh nói chuyện. Thấy Túc Lăng Uyên đến, Tiêu Doanh Doanh liền đứng dậy hành lễ. Túc Lăng Uyên cho người đứng lên, ở bên cạnh Lý quý phi ngồi xuống. "Đêm nay mẫu phi có cao hứng?" "Cao hứng....Thấy các ngươi đều đã thành gia, còn hòa thuận như vậy, nào không vui." Lý quý phi uống một chút rượu, trên mặt có chút ửng đỏ. "Vậy về sau thần thiếp cùng Vương gia thường xuyên tiến cung bồi mẫu phi nhiều chút.... Làm mẫu phi càng vui vẻ mới phải." Tiêu Doanh Doanh canh chuẩn cơ hội nịnh nọt. Lý quý phi nơi nào không hiểu ý của nàng, tuy rằng ngày thường Lý quý phi không tranh không đoạt, nhưng mà ở trong cung nhiều năm, cũng không phải là chuyện gì cũng không biết, đặc biệt là chuyện liên quan đến nhi tử mình "Vương phi có tâm, chỉ cần về sau ngươi tiến cung vấn an biểu cô mẫu, nhớ rõ tiện đường ghé chỗ bổn cung một chuyến, bổn cung đã vui vẻ....." Tiêu Doanh Doanh tự mình lấy đá đập vào chân mình, bị câu nói này làm cho nghẹn đến nói không ra lời, sắc mặt tức khắc đỏ bừng. Túc Lăng Uyên nhìn biểu cảm vặn vẹo của Tiêu Doanh Doanh, âm thầm buồn cười, chuyển hướng nói với Lý quý phi "Mẫu phi, nhi thần đêm nay có chút say, muốn đi nghỉ ngơi trước...." Lý quý phi gật đầu "Đi đi." "Vương....Vương gia, không cùng thần thiếp đến Sùng Hóa Điện sao?" Mỗi vị Hoàng tử, Hoàng phi tiến cung đều được an bài ở những tẩm điện khác nhau nghỉ ngơi, nếu để cho người ngoài biết được nàng một mình ở tại Sùng Hóa Điện, không chỉ sẽ có người nói Thành vương cùng Vương phi không hợp, mà còn tổn hại đến mặt mũi của Túc Lăng Uyên, càng làm người trong cung coi thường nàng, về sau chỉ sợ nàng ở trong cung cũng không dám ngẩng đầu nhìn ai. "Bổn vương mệt mỏi, không muốn di chuyển, liền ở thiên điện của mẫu phi...." Túc Lăng Uyên không kiên nhẫn xoa xoa mi tâm. "Vậy thần thiếp....." Không chờ Tiêu Doanh Doanh nói hết lời, Túc Lăng Uyên đã giành nói "Thiên điện nhỏ, ở không quá hai người, Vương phi vẫn là mau hồi Sùng Hóa điện đi...." Tiêu Doanh Doanh..... Lý quý phi biết Tiêu Mặc Hàm ở, cũng không tính toán nhúng tay, vẫy vẫy tay "Bổn cung mệt mỏi, các ngươi lui ra đi....." Tiêu Doanh Doanh hết cách đành phải cáo lui. Vừa rồi....Tựa như trông thấy Ánh Đường, Tiêu Mặc Hàm cũng tiến cung? Cho nên vương gia mới lưu lại Vĩnh Hoa Cung? Nước mắt đảo quanh hốc mắt, bước chân hướng đến Sùng Hóa Điện dừng lại, tiện đà thay đổi phương hướng.
Cơn đau đột ngột xuất hiện, Tiêu Mặc Hàm cảm thấy bản thân mình vẫn có thể chịu được, chờ cho cơn đau qua đi, dưới sự hỗ trợ của Túc Lăng Uyên mà từ từ đứng dậy, chậm rãi quay về. Túc Lăng Uyên đem người ôm vào trong ngực, chống đỡ hầu hết trọng lượng cho y, chờ Tiêu Mặc Hàm cảm thấy đau, sẽ để người dựa vào chính mình nghỉ ngơi, cứ như thế, con đường vốn dĩ chỉ cần dùng mười lăm phút, hiện tại lại phải dùng đến nửa canh giờ mới có thể đến nơi. Trong phòng, Ánh Đường đem kéo, nước ấm, khăn thấm nước đều đã chuẩn bị thỏa đáng, Lộc Ngôn cũng đã đứng chờ ở cạnh cửa, An Sinh tiến lên giúp Túc Lăng Uyên đem Tiêu Mặc Hàm đỡ lên giường. Túc Lăng Uyên ngồi ở đầu giường, thay Tiêu Mặc Hàm lau đi tầng mồ hôi mỏng trên trán, nắm lấy tay y "Lộc Ngôn mau đến xem, y đã đau hơn nửa canh giờ....." Lộc Ngôn tiến lên "Vương gia..... Vi thần muốn thay Vương phi xem xét tình huống...." Túc Lăng Uyên gật đầu "Ánh Đường chuẩn bị một ít thức ăn, An Sinh ra ngoài cửa chờ." Chờ cửa đóng lại, hắn nhẹ nhàng bế Tiêu Mặc Hàm lên giúp y cởi ra quần lót. Đầu tiên Lộc Ngôn ở trên bụng Tiêu Mặc Hàm nhẹ nhàng ấn một phen, sau đó đem hai chân Tiêu Mặc Hàm kéo ra, cúi người xem xét tình trạng huyệt khẩu. "Còn bao lâu......" Túc Lăng Uyên sốt ruột hỏi. "Vương gia, việc này không thể gấp, huyệt khẩu còn chưa mở...... Còn cần vài canh giờ......." Sau đó, dặn dò Tiêu Mặc Hàm "Trong khoảng thời gian này Vương phi cần phải tiết kiệm sức lực, tốt nhất là ăn nhiều một chút, nên xuống giường đi lại....." Tiêu Mặc Hàm chịu đựng cơn đau, nắm chặt lấy tay Túc Lăng Uyên, gật đầu với Lộc Ngôn đáp "Được....." "Vương gia......Vi thần trước lui xuống chuẩn bị thuốc trợ sinh....." "Được, mau đi đi...... Có chuyện gì ta sẽ cho người đi gọi....." Lộc Ngôn lui ra. Cơn đau càng thêm dày đặc, Tiêu Mặc Hàm nằm trên giường cảm thấy không thoải mái nhưng mà cũng không nghĩ sẽ xuống giường đi lại. Túc Lăng Uyên đỡ y ngồi quỳ ở trên giường đối mặt với mình, chính mình thì ngồi ngay giường, làm Tiêu Mặc Hàm nằm ở trong ngực chia sẻ trọng lượng giúp y, tay từng chút từng chút xoa eo ấn bụng. Lúc này, bụng của Tiêu Mặc Hàm đã giống như hình giọt nước, có xu hướng dần dần trầm xuống. "Ách.....Đau....." Cơn đau đánh úp lại, đầu Tiêu Mặc Hàm dựa vào lòng ngực Túc Lăng Uyên, nắm chặt vạt áo trước ngực hắn, nhỏ giọng hừ hừ. "Được, được rồi, tướng công giúp ngươi xoa xoa.....Hàm Nhi kiên cường nhất....." Tay túc Lăng Uyên xoa xoa không ngừng, ở bên tai Tiêu Mặc Hàm nhẹ giọng cổ vũ. "Hài tử.....Có thể có chuyện gì không......" Cảm thấy thời gian đã trôi qua hồi lâu, vẫn không thấy hài tử chui ra, bị cơn đau giày vò nhân nhi sẽ đặc biệt yếu ớt, và cũng sẽ suy nghĩ miên man, Tiêu Mặc Hàm ngẩng đầu đáng thương hề hề nhìn Túc Lăng Uyên hỏi. Túc Lăng Uyên đau lòng hôn lên khóe môi Tiêu Mặc Hàm "Sẽ không, ngươi cùng hài tử đều sẽ bình an không có việc gì..... Ta tuyệt không để các ngươi có việc....." Lát sau, Ánh Đường bưng cháo tổ yến đến, Túc Lăng Uyên chậm rãi đỡ Tiêu Mặc Hàm ngồi dựa vào đầu giường "Đến..... Ăn một chút..... Bằng không lát nữa sẽ không có sức....." Tiêu Mặc Hàm bị cơn đau giày vò có chút không muốn ăn, nhưng lại sợ lát nữa không còn sức lực sẽ ảnh hưởng đến hài tử, nên vẫn cắn răng, uống hơn phân nửa chén cháo. Túc Lăng Uyên lại múc một muỗng cháo, vừa muốn đưa đến bên miệng đối phương, thì thấy Tiêu Mặc Hàm thống khổ nhíu mày, một tay ôm bụng, một tay duỗi qua "Ách..... Đau quá...." Túc Lăng Uyên nhanh chóng đưa chén cháo cho Ánh Đường, bắt lấy tay Tiêu Mặc Hàm, một tay ở trên bụng y xoa xoa "Ngươi ra ngoài trước, kêu Lộc Ngôn lại đây nhìn xem....." Ánh Đường vội vàng đi ra cửa gọi Lộc Ngôn. Đúng lúc này, Ảnh Thập ở ngoài cửa kêu "Vương gia..... Thuộc hạ có việc gấp muốn bẩm báo." Túc Lăng Uyên nhíu mày "Chuyện gì?" "Cách phía tây hai mươi dặm có một đội nhân mã, đang trên đường đến đây." Hiếm thấy Ảnh Thập có chút cấp bách. "Người nào?" Trong lòng Túc Lăng Uyên trầm xuống, lần này đến đây...... "Tạm thời chưa rõ, nhưng người đến có trải qua huấn luyện, ngựa chính là quân mã." Quân mã!? Túc Lăng Uyên suy nghĩ "Người của chúng ta có thể ngăn cản không?" "Người đến tuy rằng không nhiều, nhưng mà..... Thuộc hạ không dám nắm chắc mười phần......" Ảnh Thập suy đoán hẳn là có người muốn phục kích Túc Lăng Uyên, hơn nữa đã chia làm hai đường, một đường tìm nhóm người Cung Cửu, vì phòng có bẫy, mà phái thêm một đội khác tới đây xem có cá lọt lưới hay không "Thỉnh Vương gia trước mang theo Vương phi tránh đi một lát." Nếu như nhóm người kia phát hiện nơi này không người, hẳn là sẽ rút lui. "Không thể! Hàm nhi y....." Túc Lăng Uyên hiểu rõ suy nghĩ trong lòng của Ảnh Thập, nhưng mà tình trạng hiện tại..... Tiêu Mặc Hàm cũng nghe thấy lời nói của Ảnh Thập, nhịn cơn đau nắm lấy tay Túc Lăng Uyên "Mang ta.....Ách..... Đi thôi..... Bọn họ đến đây không thấy ai.....Ách..... Sẽ rời đi....." Túc Lăng Uyên đem người ôm vào trong ngực, tiếp tục xoa ấn bụng y, nhìn y đau đến sắc mặt trắng bệch, đau lòng nói "Ngươi đã đau thành cái dạng này rồi, ta làm sao có thể mang ngươi đi....." "Ách..... Không có việc gì..... Hiện tại...... Đã không còn quá đau....." Tiêu Mặc Hàn suy yếu nói "Nếu.....Không đi..... Mọi người.....Đều sẽ gặp nguy hiểm......" Lúc này, Lộc Ngôn vừa đến cũng nghe thấy lời của Ảnh Thập, vội vàng vào phòng xem xét tình huống "Vương gia..... Tình huống tạm ổn, huyệt khẩu mới mở ba phân, cần phải đợi thêm hai ba canh giờ nữa mới có thể mở ra toàn bộ." Mà hai ba canh giờ kia thì nhóm người đấy cũng đã đến đây..... "Thỉnh Vương gia sớm ra quyết định." Ảnh Thập vội la lên. Túc Lăng Uyên cắn chặt răng "Ánh Đường, An Sinh, Lộc Ngôn đem tất cả các đồ vật cần thiết lên xe ngựa. Ảnh Thập, cho bọn thị vệ rút lui, mọi người cùng ta lên núi!" "Vâng." Không đến một hồi, xe ngựa đã chuẩn bị thỏa đáng, bọn thị vệ thì đứng chờ lệnh bên cạnh. "Hàm nhi.....Kiên nhẫn một chút..... Ta ôm ngươi lên xe ngựa." Tiêu Mặc Hàn nhấp môi, khẽ gật đầu, ôm cổ Túc Lăng Uyên, Túc Lăng Uyên bế ngang đối phương, ra ngoài viện lên xe ngựa. Một chiếc xe ngựa đi vào núi sâu, ẩn đi tung tích. Khi Tiêu Du dẫn người đi vào biệt viện ở dưới chân núi, bên trong lặng yên không tiếng động, không một bóng người. "Đại tướng quân, mạt tướng đã tra xét qua, bên trong không có ai. Xem ra Túc Lăng Uyên thật sự là đang trên đường hồi kinh? "Phía bên Lưu Khả có tin tức gì hay không?" Lưu Khả là Vệ tướng quân dưới trướng của Tiêu Du. "Sáng nay ở Huyện Nhạc truyền đến tin tức phát hiện xe ngựa của Túc Lăng Uyên, Vệ tướng quân đã phái người đuổi theo....." Thủ hạ của Tiêu Du đáp. "Được.....Một khi có tin tức gì thì lập tức bẩm báo." Nói xong, Tiêu Du quay đầu ngựa lại, giục ngựa đi về hướng Huyện Phúc. "Ách.....Lăng Uyên......Ngươi ở đâu....." Tuy đã uống chén thuốc trợ sản, sản trình cũng xem như thuận lợi, nhưng mà đã đau gần ba canh giờ, lúc này toàn thân Tiêu Mặc Hàm đều đã ướt đẫm mồ hôi, sắc mặt trắng bệch, môi bị cắn đến bật máu, biểu tình cũng đã có chút mơ hồ "Ta đau quá.....Đau....." Túc Lăng Uyên vẫn luôn ngồi quỳ ở bên cạnh Tiêu Mặc Hàm, giúp người xoa vỗ bụng, thấy y đã đau đến ý thức mơ hồ, liền đau lòng đến độ hai mắt cũng phiếm hồng "Ở......Ở..... Ta vẫn luôn ở đây..... Ở đây....." Nói rồi cầm lấy tay Tiêu Mặc Hàm, hôn lên đôi môi không chút huyết sắc của y. "A....." Cơn đau đột nhiên bùng phát, thân mình Tiêu Mặc Hàm căng chặt hơi hơi ưỡn lên, thất thanh hét lớn. "Hàm nhi!" Túc Lăng Uyên ôm lấy Tiêu Mặc Hàm đang giãy giụa, quát "Lộc Ngôn mau tiến vào." Biết Tiêu Mặc Hàm không muốn người khác nhìn thấy bộ dạng sinh sản của mình, nên Túc Lăng Uyên để Ánh Đường, An Sinh cùng Lộc Ngôn ngồi ở đầu xe ngựa chờ lệnh, nghe thấy thanh âm, Lộc Ngôn vội vàng tiến vào thùng xe. Chất lỏng vàng nhạt ở giữa hai chân Tiêu Mặc Hàm đang chảy ra, Lộc Ngôn xem xét một phen, thanh âm có chút run rẩy "Vỡ nước ối rồi! Toàn bộ huyệt khẩu đã nở ra.....Nhanh..... Hiện tại bắt đầu dùng sức....." Túc Lăng Uyên vội vàng cho An Sinh dừng xe ngựa, bảo Ánh Đường tiến vào chuẩn bị nước ấm, làm thị vệ vây quanh xe lui ra một trăm bước. Có thể đối với tình huống xung quanh kịp thời phản ứng, lại không thể nghe rõ động tĩnh bên trong xe ngựa. Túc Lăng Uyên ngồi phía sau Tiêu Mặc Hàm, làm người dựa vào lòng ngực của mình, đôi tay gắt gao nắm lấy tay Tiêu Mặc Hàm, không ngừng ở bên tai cổ vũ y. "Tướng.....Tướng công......" Tiêu Mặc Hàm khó nhịn ở trong lòng Túc Lăng Uyên giãy giụa, đầu ngón tay bởi vì dùng sức mà hơi trắng bệch "A.....Đau, ta đau quá.....Không..... Không được....." Hốc mắt Túc Lăng Uyên phiếm hồng, gắt gao ôm lấy đối phương "Hàm nhi..... Hàm nhi.... Hài tử rất nhanh sẽ ra đời..... Lập tức không còn đau nữa...... Tướng công thay ngươi chịu đau..... Không đau..... Không đau....." Lộc Ngôn cố định hai chân đang giãy giụa của Tiêu Mặc Hàm, tay từng chút đẩy xuống bụng dưới "Dùng sức....." Chậm rãi Tiêu Mặc Hàm cũng tìm được quy luật, nhịn xuống cơn đau từng chút đẩy xuống phía dưới, sau vài hơi thở, hài tử đã hạ xuống nhiều hơn "Ách..... Đau....." Một trận dùng sức qua đi, Tiêu Mặc Hàm thở hổn hển hít từng ngụm từng ngụm không khí, hô hấp cũng trở nên khó khăn. Túc Lăng Uyên nhìn người trong lòng mình vì hắn sinh hạ đứa nhỏ mà phải chịu đựng sự thống khổ tột cùng, thì đau lòng đến đỉnh điểm, hiện tại chỉ nghĩ muốn đứa nhỏ kia mau mau xuất thế, đừng để Hàm nhi chịu tội nữa. Nếu mỗi lần đều trông thấy Hàm nhi vì chính mình sinh con mà chịu nhiều thống khổ như vậy, thì hắn tình nguyện không bao giờ có con nữa! Mỗi một tiếng hô đau của Tiêu Mặc Hàm đều giống như con dao sắc bén đâm thẳng vào nội tâm của Túc Lăng Uyên, Tiêu Mặc Hàm giãy giụa vươn tay, tựa hồ muốn chạm vào gương mặt hắn, nhưng mà lại bị cơn đau đánh úp buộc phải dừng lại động tác "Ách....." Túc Lăng Uyên vội vàng nắm lấy tay y, dán ở trên mặt mình, nước mắt cũng theo đó mà chảy xuống "Hàm nhi..... Hàm nhi của ta...... Vi phu đã để ngươi chịu khổ....." Nhìn Tiêu Mặc Hàm cơ hồ đã thoát lực, hốc mắt Túc Lăng Uyên như muốn nứt ra, thất thanh đối với Lộc Ngôn quát "Lộc Ngôn, còn bao lâu nữa?" Tóc máu của hài tử mơ hồ đã có thể nhìn thấy, thanh âm Lộc Ngôn có chút run rẩy, kích động nói "Nhìn thấy đầu rồi, mau.... Lại dùng sức!" Nói rồi dùng tay ở trên bụng Tiêu Mặc Hàm đẩy xuống phía dưới. "A....." Tiêu Mặc Hàm bị cơn đau kích thích thân mình cũng cong lên, khóc hô "Không.....Không cần..... Đau..... Không cần..... A....." Một chút một dùng hết sức lực của mình đẩy xuống phía dưới, cơn đau xé rách qua đi, một tiếng khóc thanh thúy cuối cùng cũng từ trong xe vọng ra. Lộc Ngôn tay mắt lanh lẹ đen hài tử nâng lên, cẩn thận xử lý, dùng vải gấm bao lấy đứa nhỏ, bế đến trước mặt Túc Lăng Uyên "Chúc mừng Vương gia..... Chúc mừng Vương phi..... Là một tiểu công tử....." Lúc này Tiêu Mặc Hàm đã vô cùng suy yếu nói không nên lời, chỉ là ánh mắt trông mong nhìn chằm chằm vào phương hướng của hài tử, Túc Lăng Uyên biết y muốn nhìn hài tử, vội vàng từ trong tay Lộc Ngôn tiếp nhận hài tử, ôm đến lòng ngực Tiêu Mặc Hàm "Hàm nhi, ngươi xem..... Đây là nhi tử của chúng ta..... Mộ Mặc....." Tiêu Mặc Hàm kích động đến rơi nước mắt "Hài tử...." Chính mình vì Lăng Uyên sinh ra đứa nhỏ, hết thảy đều là đáng giá. "Đúng vậy, Hàm nhi vì ta sinh hạ nhi tử....." Hàm nhi, ngươi cuối cùng đã vì ta mà sinh hạ con nối dõi, tâm nguyện hai đời đã đạt được, Hàm Nhi ngươi làm được rồi..... Nước mắt Túc Lăng Uyên rơi xuống như mưa, từng chút từng chút hôn lên đôi môi của người trong ngực. Hai người cùng với hài tử vừa mới xuất thế gắt gao gắn bó.... "Vương.....Vương gia....." Hiện tại Lộc Ngôn biết tâm tình của Túc Lăng Uyên đang vui sướng, nhưng mà cũng nhịn không được nhắc nhở "Vương phi mới vừa sinh sản....." Túc Lăng Uyên hồi phục tinh thần, thầm mắng chính mình sơ suất, hiện tại Hàm nhi cần nhất chính là nghỉ ngơi! Vì thế bảo Ánh Đường tiếp nhận đứa nhỏ, còn đích thân hắn thì giúp y lau sạch thân thể, dùng thuốc trị thương tốt nhất, rồi đỡ y nằm xuống, ôm người vào lòng "Hàm nhi..... Ngủ đi...... Ta bảo vệ ngươi....." Một đêm lăn lộn, Tiêu Mặc Hàm đã sớm không thể chống đỡ, nhìn thấy hài tử bình an, cũng gật đầu, cuối cùng nhắm lại hai mắt. "Vương gia, chúng ta....." Ảnh Thập nhỏ giọng xin chỉ thị. Đến bây giờ cũng không có người đuổi theo, chứng minh rằng những người đó đã tin tưởng việc hắn rời khỏi Huyện Phúc, biệt viện hẳn là đã an toàn "Hồi biệt viện....." "Vâng."
Edit Genus–––––––––––Đêm khuya, thời tiết ẩm ướt lạnh lẽo, mưa phùn kéo dài, ẩm ướt giống như không khí bên trong lao tù. Một nam nhân cao lớn đĩnh bạc y phục màu đen ngồi một góc trong ngục tù âm u, trong lòng còn ôm một nam tử thân hình thon dài nhỏ gầy mặc thanh y, mà một bàn tay của nam tử thanh y đang gắt gao ôm lấy eo nam tử áo bào đen, một bàn tay khác thì đặt trên phần bụng hơi phồng của bản thân. Hai người cùng với nam tử mặc y phục màu vàng sáng đối diện hiện lên hai cực đối lập rõ rệt. "Túc Lăng Uyên, trẫm cùng ngươi tranh đấu nhiều năm như vậy, cuối cùng phần thắng vẫn thuộc về trẫm...... Cứ nghĩ cả đời này của ngươi sẽ mãi cô độc, trải qua sự thống khổ mà mẫu phi của ta đã phải chịu đựng nhiều năm, không ngờ, y vậy mà đối với ngươi trước sau như một..... Còn muốn sinh con nối dõi cho ngươi...... Nếu đã như vậy thì, trong hai người các ngươi, ta đáp ứng sẽ buông tha cho một người, mạng của ngươi cùng y, ngươi chọn đi?" Người mặc long bào màu vàng sáng chính là hoàng đế thứ mười ba của Đại Túc Triều - Túc Lăng Tiềm, đăng cơ không được bao lâu, trọng dụng tham quan, từng bước từng bước diệt trừ thanh quan, sau khi hoàn thành hết thảy, cuối cùng mới nhớ đến vị hoàng đệ - Túc Lăng Uyên bị hắn nhốt trong lao ngục hai năm qua. "Túc Lăng Tiềm, vẫn là nên cảm ơn ngươi đã hao tổn tâm cơ từng bước diệt trừ từng người từng người bên cạnh ta, bằng không làm sao ta biết được Hàm nhi đối với ta khăng khăng một lòng.... Tuy là chúng ta phải trải qua không ít trắc trở, nhưng sinh không cùng nơi, chúng ta cũng cam tâm tình nguyện chết cùng một chỗ…… E là phải làm cho ngươi thất vọng rồi....." Túc Lăng Uyên nói xong, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán của Tiêu Mặc Hàm "Hàm nhi, ta không đành lòng để ngươi sống một mình, ngươi sẽ không trách ta chứ?" "Lăng Uyên.....Lời ngươi nói lúc nãy cũng là suy nghĩ của ta, ta làm sao có thể trách ngươi....." Nói xong Tiêu Mạc Hàm nhìn Túc Lăng Tiềm "Nay ngươi đã xưng đế, chúng ta tự biết vô pháp xoay chuyển, hai người chúng ta chỉ cầu một ly rượu độc, nguyện cùng nhau xuống hoàng tuyền....." "Tốt, tốt lắm, nếu các ngươi đã nghĩ không muốn sống một mình, cũng giảm đi một phần phiền toái cho trẫm......Người đâu, đưa họ lên đường......" Dứt lời, Túc Lăng Tiềm vung tay áo, cũng không quay đầu lại mà đi ra cửa. Vốn dĩ Túc Lăng Tiềm cũng không tính buông tha một trong hai người, lời lúc nãy chỉ là cám dỗ bọn họ, vô luận là ai chọn sống, Túc Lăng Tiềm cũng sẽ ban chết cho hắn. Nay, hai ngươi họ một lòng muốn chết, Túc Lăng Tiềm hiển nhiên sẽ thành toàn. Chỉ là...... Ra khỏi đại lao, hắn không khỏi ngơ ngác xuất thần. Nếu như..... Bên cạnh hắn cũng có một người nguyện làm bạn bên cạnh mãi với hắn thì thật tốt. Bóng dáng minh hoàng long bào, là người có thân phận tôn quý nhất Đại Túc, có lẽ, cũng là người cô đơn nhất. Bên trong nhà lao, Túc Lăng Uyên đỡ Tiêu Mặc Hàm ngồi xuống, nhẹ nhàng xoa bụng cho y "Hàm nhi, trước kia ta đối với ngươi như vậy, vì sao ngươi còn..... Ngươi có từng oán ta không?" Tiêu Mặc Hàn vùi đầu vào lồng ngực của Túc Lăng Uyên, đôi tay nắm lấy bàn tay đang đặt trước bụng mình "Chưa từng oán hận, chỉ có tiếc nuối, nếu như chúng ta sớm thổ lộ tình cảm với nhau, nói không chừng ta đã có thể vì ngươi mà sinh ra đứa nhỏ này, vậy ngươi có lẽ sẽ có con nối dõi....." Nhẹ nhàng vỗ vào lưng Tiêu Mặc Hàm "Là ta không tốt, tuy rằng từng đối với ngươi động tâm, nhưng mà..... Vẫn là trách ta..... Ta có lỗi với ngươi...... Do ta không tốt..... Là Ta không tốt....." Túc Lăng Uyên luôn luôn lãnh khốc bạc tình, ngay lúc này lại rơi lệ. Trong lao tù, chỉ có thân ảnh của hai người ôm nhau gắt gao..... Cả đời này của Túc Lăng Uyên, trước năm mười bảy thuận buồm xuôi gió, nhận vô vàng sủng ái. Bề ngoài xuất chúng, tuấn lãng đĩnh bạt, mẫu phi Lý thị là vị phi tử được phụ hoàng sủng ái nhất, có một vị huynh trưởng yêu thương, tuổi trẻ lập quân công, sớm được phong vương, ở trong quân là người vô cùng có uy vọng. Nhưng từ tuổi mười bảy năm ấy, hắn nghênh thú Vương phi là người nhà mẹ đẻ của quý phi Tiêu thị, hết thảy đều không còn như trước, đầu tiên là ở Tây Bắc nếm mùi thất bại, sau đó nội trạch bị cháy, thê thiếp từng người gặp chuyện, vào lúc hắn đang sứt đầu mẻ trán, triều đình lại dậy sóng, từng bước ép sát, đủ loại ám chiêu nhằm vào hắn, cuối cùng là thua dưới tay đại hoàng tử Túc Lăng Tiềm, mất đi thái tử vị, hắn suýt nữa trở thành kẻ cô độc, mãi cho đến cuối cùng, bên người cũng chỉ có mỗi Tiêu Mặc Hàm làm bạn. Tuy rằng, hai người lần nữa thổ lộ tình cảm, nhưng sau tất cả hắn cũng chỉ là kẻ thua cuộc, chờ đến khi thái tử đăng cơ, kết cục của bọn họ cũng chỉ có chết. "Vương gia..... Đây là rượu...... Ngài cùng Tiêu công tử nên lên đường......." Lý công công tiến cung ba mươi năm, nhìn các vị hoàng tử trưởng thành, nhìn các vị hoàng tử từ huynh hữu đệ cung đến không chết không ngừng, ông cũng không đành lòng. Tiêu Mặc Hàm tiếp nhận ly rượu "Nếu có kiếp sau.... Ta phải vì ngươi sinh hạ Lân nhi....." Sau khi uống cạn ly rượu, y nhẹ nhàng nâng đầu, chủ động ở trên môi Túc Lăng Uyên ấn xuống một nụ hôn thật sâu. Túc Lăng Uyên cũng đem một ly rượu khác một hơi uống sạch "Nếu có kiếp sau, Túc Lăng Uyên ta sau khi hoàn thành mọi việc, lấy được ngôi vị hoàng đế, nhất định sẽ che chở cho ngươi thật chu toàn, đời này chỉ có một mình ngươi." Đáng tiếc người trong lòng ngực đã sớm không thể nghe thấy...... ________ Có người đang dùng khăn ấm lau mặt cho hắn, dạ dày thì lại co rút từng cơn đau đớn, lông mi khẽ run, ngón tay giật giật, người đã hôn mê suốt năm ngày đang có dấu hiện tỉnh lại......"Vương gia, ngài cuối cùng cũng đã tỉnh..... Hù chết nô tài rồi....." Túc Lăng Uyên một trận hoảng hốt, sau đó cố sức mở mắt, đây là......? Đầu giường quen thuộc, màn giường thêu hoa, hết thảy đều vô cùng quen thuộc lại tựa như cực kỳ xa lạ, từ sau khi Túc Lăng Tiềm đăng cơ, hai năm sinh hoạt trong lao ngục, nào có được đãi ngộ như thế này? Xem ra, là đang nằm mơ đi..... Nhưng mà người đã chết làm sao có thể mơ...... Không đúng? Người bên cạnh đây là? "Vương gia, ngài cảm thấy thế nào? Dọa chết nô tài rồi, ngài đã ngủ suốt năm ngày, lúc đó, thái y từng nói nếu ngài vẫn mãi không tỉnh, chỉ sợ là.....Ô ô...." An Sinh? Không phải sau khi y bị đưa vào đại lao, hắn đã bị ban chết rồi sao? Như thế nào lại.....Chẳng lẽ!? "An Sinh, đưa chén nước đến cho ta....." Giọng nói bởi vì đã lâu không được uống nước mà khàn cả đi, nhưng cũng có thể nghe ra, là tiếng nói của thiếu niên. An Sinh vội vàng đưa đến một ly nước ấm, đỡ Túc Lăng Uyên ngồi dậy, hầu hạ y uống nước. "An Sinh, năm nay là năm bao nhiêu?" Tuy rằng có chút ngạc nhiên, nhưng hắn cũng chỉ cho rằng vương gia là ngủ đến đầu óc mơ hồ, liền vội nói "Vương gia, năm nay là Đại Túc năm thứ 35." Năm 35.....Khi đó hắn mười bảy tuổi, vừa dọn ra khỏi cung, ở trong vương phủ, đúng rồi, mười bảy tuổi năm ấy, chính mình ăn nhầm thực vật, phải hôn mê vài ngày, bây giờ nhìn lại...... Làm sao có thể đơn giản là nhầm, rõ ràng là có người cố ý hạ độc. Thì ra sớm như vậy, đã có người muốn trừ khử hắn. Hết thảy đều đã rõ ràng, mọi việc điều quá đỗi chân thật, không phải là mơ..... Xem ra bản thân hẳn là trọng sinh!? ......Ha ha, trời cao cuối cùng cũng có mắt, sống lại một đời......Hàm nhi.....Lời nói trước khi chết tại đời trước, đời này nhất định ta phải thực hiện! Sửa sang lại suy nghĩ của bản thân xong xuôi, Túc Lăng Uyên hồi phục tinh thần, nhìn nhìn An Sinh đang đứng ở mép giường lo lắng mà nhìn mình, nở một nụ cười hiếm thấy "An Sinh, mấy ngày bổn vương hôn mê, có ai đến thăm không?" "Hồi vương gia, ngày thứ ba ngài hôn mê, quý phi nương nương mới nhận được tin tức, sau đó bảo Tôn ma ma mang theo ba vị thái y đến xem bệnh cho ngài, Tôn ma ma nói tuy rằng nương nương không thể ra cung, nhưng khi hay tin ngài đổ bệnh thì rất lo lắng, mấy ngày nay cơm ăn không ngon, ngủ cũng không yên....." An Sinh nói xong thì bắt đầu gạt lệ. Túc Lăng Uyên nghe xong khẽ động tâm, mẫu phi vẫn thật là yêu thương hắn, cả hai đời đều không hề thay đổi. "Còn những người khác?" "Ngoài ra, thì có vài vị phu nhân đến thăm." "Vậy Hàm....." Không đúng, lúc này bản thân vẫn chưa quen biết Hàm nhi, thiếu chút nữa đã lỡ miệng. "Vậy......Ngày đó thái y đã nói những gì? Bổn vương thân thể mạnh khỏe sao lại bị bệnh?" Khẳng định chính mình là bị trúng độc. "Buổi tối ngày ấy Trương thái y đến, chiếu theo lời nói của Trương thái y, không biết vương gia đã ăn nhầm thứ gì lại có triệu chứng nhiễm hàn, cho nên dạ dày bị thương tổn, khai chút thuốc bổ ôn hòa. Nhưng mà...." "Nhưng cái gì?" "Nhưng sau khi Vương gia uống thuốc xong, lại không có dấu hiệu biến chuyển tốt, ngược lại.....Càng kém." Vẻ mặt Túc Lăng Uyên nghiêm lại "Nói tiếp." "Cứ như vậy trôi qua một ngày, mãi đến ngày thứ ba, sau khi quý phi nương nương ở trong cung nhận được tin tức, mới bảo Tôn ma ma cùng ba vị thái y đến đây. Vài vị thái y bắt mạch nghiên cứu hơn nửa ngày.....Sau cùng, kết luận vương gia đã ăn trúng thứ không sạch sẽ, cũng không đề cập đến chứng phong hàn, uống thuốc trung hòa cũng vô dụng, cần phải khai dược thanh trừ, bài trừ chất độc xong, mới có thể bồi bổi, dùng thuốc ôn hòa bồi bổ." An Sinh vẻ mặt khó xử "Nô tài cũng chẳng hiểu gì về y lý, chỉ là sau khi vương gia đổi thang thuốc mới, quả nhiên bài xuất không ít chất độc, sau đó mới từ từ hồi tỉnh." Trương thái y? Phải qua một ngày mẫu phi mới nhận được tin?! "Vậy vị Trương thái y kia, là ai thỉnh đến phủ?" "Là người thái y viện phái đến, nô tài khi ấy đến thái y viện, chỉ nói Vương gia thân thể có bệnh nhẹ, yêu cầu thái y đến chẩn trị, thái y viện liền bảo Trương thái y đến." "Ngày bổn vương phát bệnh đã ăn những gì?" "Ngày ấy, vương gia luôn ở trong cung nghị sự, đồ ăn sáng cùng cơm trưa là dùng ở trong cung. Giờ Thân mới hồi phủ, bữa tối cũng không dùng món gì. Giờ Tuất liền phát bệnh, chờ Trương thái y đến đã là giờ Tý." An Sinh nhớ lại chuyện Túc Lăng Uyên ngày ấy phát bệnh còn không khỏi kinh hồn táng đảm. Dùng bữa trong cung? Nghi vấn càng lúc càng nhiều, Túc Lăng Uyên chỉ cảm thấy đầu đau âm ỉ. Liền bảo An Sinh lui ra, một mình nhìn chằm chằm cửa sổ không nhúch nhích. Sẽ là ai? Đại hoàng tử? Tiêu quý phi? Ngũ hoàng tử? Hay là....phụ hoàng? Năm nay bản thân vừa mới mười bảy, thế lực không đến nỗi khiến cho phụ hoàng kiêng kị, cho nên khả năng không phải là phụ hoàng. Ngũ hoàng tử năm nay mới mười một tuổi, hơn nữa đời trước dù hắn có cấu kết với Tống thị trong phủ của y, tham dự tranh đoạt, cũng phải là chuyện của năm năm sau nữa, cho nên.....khả năng này là không lớn. Như vậy, cũng chỉ còn lại có Tiêu quý phi cùng đại hoàng tử. Trong cung, ngoài cung hơn nữa còn có thái y viện, giỏi cho một Tiêu quý phi! Suy nghĩ tràn ngập. Không thể ngủ được. Vì vậy Túc Lăng Uyên trong ngày trọng sinh đầu tiên, lần đầu bị mất ngủ.
Dạo gần đây thái tử Túc Lăng Uyên có chút phiền não ngọt ngào, cũng không vì điều gì khác, bởi vì thái tử phi Tiêu Mặc Hàm lại có hỉ. Đối với chuyện Tiêu Mặc Hàm sinh khó lần trước trong lòng của Túc Lăng Uyên cũng còn sợ hãi, mà cũng từ khi đó Túc Lăng Uyên đã quyết định không bao giờ muốn hài tử nữa, mỗi lần đều vô cùng cẩn thận không lộng ở bên trong, ai ngờ vẫn là có. Ngày thứ ba sau khi biết được tin tức, vừa mới hạ triều hồi phủ, Túc Lăng Uyên đã cau mày, sắc mặt không tốt gọi Lộc Ngôn đi vào thư phòng "Lộc Ngôn, thân thể của Hàm Nhi rốt cuộc có thể chịu đựng một lần sinh sản đau đớn nữa không?" Lộc Ngôn biết Túc Lăng Uyên sợ Tiêu Mặc Hàm khó sinh, trầm tư trong chốc lát, sau đó nghiêm túc trả lời "Bẩm thái tử, đã hơn ba năm từ lần sinh sản lần trước, thân thể của thái tử phi dưới sự điều đưỡng của vi thần, thì đã hoàn toàn khôi phục nguyên khí, hoài thai lần này chỉ cần điều trị thích đáng, thì vào lúc sinh sản hẳn là không có vấn đề gì lớn." "Thật sự là không có chuyện gì?" Túc Lăng Uyên nhướng mày, vẫn là có chút chần chờ. Tuy rằng hiện tại muốn Hàm Nhi lạc thai, nhưng mà trong lòng hắn cũng có chút không nỡ, chỉ là so sánh với việc trong tương lai Hàm Nhi sinh sản gặp chuyện ngoài ý muốn, nếu như bây giờ từ bỏ đứa nhỏ này thì có thể đảm bảo Hàm Nhi bình an, cái nào nặng cái nào nhẹ, trong lòng Túc Lăng Uyên vẫn là có so đo. Lộc Ngôn gật đầu, mười phần chắc chắn. Túc Lăng Uyên trông thấy Lộc Ngôn nắm chắt như vậy, thì suy nghĩ một lát nói "Lần mang thai này không thể để Hàm Nhi xảy ra bất cứ chuyện gì, một khi phát hiện tình huống gây tổn thương đến cơ thể mẹ, thì phải kịp thời bẩm báo cho ta biết, ngươi đã rõ chưa?" Túc Lăng Uyên nắm chặt tay, hạ quyết tâm "Ngoài ra, lệnh ngươi nghiên cứu ra thuốc tránh thai cho nam tử dùng, khiến cho.... Nam tử dùng Quỳnh Ngọc Hoàn, ở trong độ tuổi sinh dục, cũng có thể lựa chọn mang thai hay không mang. Nếu như có thể chế tạo ra loại dược này, thì cô muốn cả nước cùng nhau thi hành." "Vâng... Vi thần hiểu rõ." Trong lòng Lộc Ngôn biết Túc Lăng Uyên đem Tiêu Mặc Hàm còn coi trọng hơn chính bản thân mình, tất nhiên cũng sẽ tận tâm tận lực bảo vệ lớn nhỏ bình an. Những ngày kế tiếp, Lộc Ngôn một bên tỉ mỉ điều trị thân thể của Tiêu Mặc Hàm, một bên thì dùng hết sở học cả đời của mình dốc lòng nghiên cứu, rốt cuộc vào lúc Túc Tiểu Tứ được nửa tuổi, thì đã thành công chế tạo ra thuốc tránh thai, từ nay về sau chuyện này không được đề cập đến nữa. "Đúng rồi, mấy ngày nay thân thể của Hàm Nhi đặc biệt khó chịu, ngươi xem có thể điều chế một loại thuốc dưỡng thai khác, làm Hàm Nhi không vất vả khi uống nữa không?" Lộc Ngôn xoay người sắp đi, thì lại bị Túc Lăng Uyên gọi lại, nói bổ sung. "Chuyện này... Vi thần sẽ thêm vào vài dược liệu không gây ảnh hưởng đến thuốc dưỡng thai, nhưng mà lại dễ uống, tin là có thể làm thái tử phi dễ chịu." Lúc này Túc Lăng Uyên mới vừa lòng cho Lộc Ngôn lui đi. Nếu như đã ở trong thư phòng rồi, thì Túc Lăng Uyên cũng nghĩ thuận tay đem công văn tồn đọng nhiều ngày nay xử lý cho xong, sau đó lại quay về tẩm viện bồi Tiêu Mặc Hàm. Lần này phản ứng thai nghén so với hai lần trước cũng vất vả hơn rất nhiều, Tiêu Mặc Hàm nghĩ có phải là do lớn tuổi rồi hay không, mà đứa nhỏ chỉ mới hơn một tháng, thì đã làm ra phản ứng lớn như vậy rồi, thật là ăn cái gì vào thì sẽ nôn ra cái đó, ngay cả An Sinh cùng Ánh Đường ở bên cạnh hầu hạ nhìn thấy cũng có chút không đành lòng "Thái tử phi, trước đi ngơi chút đi, lát nữa lại thử dùng chút món gì đó...." Sợ đứa nhỏ không hấp thụ được dinh dưỡng, Tiêu Mặc Hàm đành chịu đựng cơn buồn nôn, vẫn là cưỡng bách chính mình ăn xong nửa chén cháo tổ yến. Sau đó phất tay, ý bảo Ánh Đường bưng chén đũa ra ngoài, Tiêu Mặc Hàm ở trên ghế quý phi nửa ngồi nửa nằm, tay thì ôn nhu vỗ về cái bụng nhỏ vẫn còn bằng phẳng. Vào lúc thân thể không thoải mái như này thì sẽ thường xuyên nhớ đến người yêu của mình, muốn được đối phương trấn an, vỗ về và làm bạn "Thái tử đâu? Vì sao còn chưa quay lại?" Canh giờ này hẳn là đã hạ triều rồi. Trên tay An Sinh cầm một cái chăn mỏng, đắp cho Tiêu Mặc Hàm "Chuyện này nô tài không biết, thái tử phi có thể thử hỏi đại ca ảnh vệ." An Sinh đi theo Túc Lăng Uyên lâu như vậy, đương nhiên là biết được sự tồn tại của ảnh vệ, mà cả sáng hôm nay đều giúp đỡ Ánh Đường chuẩn bị thức ăn bồi bổ cho Tiêu Mặc Hàm, cho nên cũng không đi ra cửa phủ nghênh đón Túc Lăng Uyên hồi phủ. Hai người Tiêu Mặc Hàm cùng Túc Lăng Uyên từ sớm đã thổ lộ toàn bộ tình cảm của nhau, đều không hề phòng bị đối phương, mà Túc Lăng Uyên cũng đã sớm phân phó tất cả các ảnh vệ nghe theo lời Tiêu Mặc Hàm tùy thời bị sai phái, cho nên Tiêu Mặc Hàm cũng không nghĩ nhiều nhanh chóng gọi ảnh vệ đến "Vương gia hồi phủ chưa?" Ảnh Thất nghe thấy đoạn đối thoại vừa rồi, thì biết Tiêu Mặc Hàm là đang hỏi mình, cho nên đã hiện thân trả lời "Vừa rồi thuộc hạ có thấy, thái tử gia đã hồi phủ, chỉ là một hồi liền đi đến thư phòng, còn gọi Lộc đại phu đến. Hẳn là quan tâm đến thân thể của thái tử phi, cho nên mới tìm Lộc đại phu hỏi chuyện." Trong lòng Tiêu Mặc Hàm cảm thấy kỳ quái, mỗi buổi tối Lộc Ngôn đều đến bắt mạch bình an cho mình, mỗi lúc ấy đều có Túc Lăng Uyên ở bên cạnh, nếu như muốn hỏi thì cũng có thể để buổi tối gặp mặt rồi hỏi, cớ sao lại muốn gọi người đi đến thư phòng? "Có nghe thấy thái tử và Lộc đại phu nói về chuyện gì không?" Không phải Tiêu Mặc Hàm nghi ngờ Túc Lăng Uyên có chuyện gì giấu diếm, mà chỉ là thuận miệng hỏi chút thôi. "Chuyện này....thuộc hạ chỉ nghe thấy thái tử bảo Lộc đại phu chuẩn bị chén thuốc gì đó. Ngoài ra...những chuyện khác thuộc hạ cũng không có rõ ràng." Bên người Túc Lăng Uyên cũng có ảnh vệ phụ trách bảo bộ, Ảnh Thất chỉ là vừa lúc ở xa xa nhìn thấy hướng đi của Túc Lăng Uyên, sau đó đã xoay người trở về, không có đi theo. Trái tim của Tiêu Mặc Hàm có chút run rẩy, chén thuốc? Chẳng lẽ, Lăng Uyên không muốn đứa nhỏ này? Tiêu Mặc Hàm biết lần đó chính mình khó sinh cho nên đã để lại bóng ma trong lòng Túc Lăng Uyên, cũng từ đó về sau đối phương vẫn luôn cẩn thận không nghĩ lại muốn cho y hoài thai, thế nhưng lần này có thai đều là chuyện ngoài ý muốn của bọn họ. Tuy rằng đoán được Túc Lăng Uyên là lo nghĩ cho thân thể của mình, nhưng mà trong lòng của Tiêu Mặc Hàm vẫn tránh không được cảm thấy vô cùng khó chịu, tại sao lại không cùng y thương lượng một chút, mà đã quyết định không cần đứa nhỏ này? Hốc mắt Tiêu Mặc Hàm có chút phiếm hồng, trong lòng cũng nghẹn muốn chết, đợi nửa ngày cũng không thấy Túc Lăng Uyên trở về, cũng bất tri bất giác ngủ quên ở trên ghế. Chờ cho Túc Lăng Uyên xử lý xong mọi chuyện, quay về tẩm viện, thì đã nhìn thấy khóe mắt của Tiêu Mặc Hàm rưng rưng, nhíu mày, nắm chặt tay, yếu ớt nằm ngủ. Hàm Nhi đang.... Khó chịu sao? Túc Lăng Uyên tự trách mình sau khi hạ triều không ngay lập tức trở về tẩm viện bồi Tiêu Mặc Hàm, cũng cho rằng Tiêu Mặc Hàm khó chịu bởi vì thân thể cảm thấy không khỏe, vì vậy càng thêm đau lòng. Ở bên cạnh Tiêu Mặc Hàm ngồi xuống, một tay nắm chặt lấy nắm tay nhỏ của đối phương, một tay khác thì lau lau khóe mắt thấm nước mắt, sau đó lại nhu nhu chân mày đang nhíu chặt của y, thấy biểu tình khuôn mặt của Tiêu Mặc Hàm dần dần buông lỏng, thì nhanh chóng dùng chăn mỏng quấn chặt đối phương, đem người bế ngang rồi lại đặt lên trên giường. Túc Lăng Uyên mới vừa nằm xuống, kéo Tiêu Mặc Hàm vào lòng của mình, thì bỗng lông mi của người trong lòng khẽ run, tỉnh lại. Không như thường ngày trông thấy Túc Lăng Uyên thì sẽ vui vẻ muốn ôm một cái, rồi sẽ ở trong ngực Túc Lăng Uyên làm nũng, lần này Tiêu Mặc Hàm chỉ lẳng lặng nhìn Túc Lăng Uyên, muốn nói nhưng lại thôi. "Sao vậy? Không nhận ra tướng công?" Túc Lăng Uyên nhận thấy Tiêu Mặc Hàm đang ngây ngốc, chỉ cho rằng đối phương chưa hoàn toàn thanh tỉnh, ôm người vào lòng, cúi đầu hôn chóp mũi của người trong lòng, cười khẽ. Rõ ràng đối với mình vẫn như cũ ôn nhu săn sóc, hết thảy đều lấy chính mình làm đầu, tại sao có thể quyết định tàn nhẫn như thế, không cần hài nhi, khẳng định trong lòng của Lăng Uyên cũng vô cùng khó chịu! Trong lòng Tiêu Mặc Hàm càng là ủy khuất cùng đau lòng, cho rằng Túc Lăng Uyên đang giả vờ mạnh mẽ để an ủi bản thân mình, cái mũi lên men, lắc đầu, nhỏ giọng nói "Không có." "Hôm nay vẫn còn khó chịu sao?" Túc Lăng Uyên ôm Tiêu Mặc Hàm vào trong ngực, làm người dựa vào ngực của mình, nhẹ nhàng vỗ vào lưng của Tiêu Mặc Hàm, vô cùng sủng nịch hỏi. "Không....Không có.... Khá hơn nhiều rồi." Nếu như ta không còn khó chịu thì có thể lưu lại đứa nhỏ này không? "Đừng sợ, rất nhanh sẽ không còn khó chịu nữa." Đã bảo Lộc Ngôn đổi thuốc dưỡng thai, cho nên sau khi Hàm Nhi uống xong thì sẽ không còn cảm thấy ghê tởm nữa. Tiêu Mặc Hàm cho rằng Túc Lăng Uyên đang nói sau này không còn đứa nhỏ, thì bản thân sẽ không còn những phản ứng này nữa, vì vậy Tiêu Mặc Hàm vùi đầu vào lòng Túc Lăng Uyên, đỏ hốc mắt, y cũng không trả lời mà chỉ gật gật đầu. Đang lúc hai người ôn tồn, thì Ánh Đường bưng chén thuốc dưỡng thai mới được Lộc Ngôn bào chế "Thái tử phi, nên uống thuốc." "Ta đến đi...." Túc Lăng Uyên tiếp nhận chén thuốc, rồi làm Ánh Đường lui ra, nghĩ tự mình hầu hạ Tiêu Mặc Hàm dùng thuốc. Tiêu Mặc Hàm rời khỏi lòng ngực Túc Lăng Uyên, nhíu mày, thuốc này.... Hình như hương vị không giống với thuốc dưỡng thai thường ngày..... Không phải là..... Nhanh như vậy đã phải uống thuốc lạc thai rồi sao? Túc Lăng Uyên hoàn toàn không biết được rằng nội tâm hiện tại của Tiêu Mặc Hàm đang tràn đầy thống khổ cùng giãy giụa, vẫn là múc một muỗng thuốc dưỡng thai cẩn thận để lên miệng thổi thổi, sau khi thấy độ ấm đã thích hợp thì lại đưa đến bên miệng Tiêu Mặc Hàm "Không còn nóng nữa, Hàm Nhi uống đi...." Tiêu Mặc Hàm nhìn muỗng thuốc trước mắt, thân thể có chút run rẩy, cuối cùng vẫn là nhịn không được rơi nước mắt. Lúc này Túc Lăng Uyên mới nhận ra Tiêu Mặc Hàm có chỗ không đúng "Hàm Nhi, sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao?" Nhanh chóng đặt thuốc dưỡng thai xuống, nôn nóng sốt ruột kéo người vào trong lòng của mình "Làm sao vậy? Ta bảo An Sinh đi tìm Lộc Ngôn." Nói, nhanh chóng muốn gọi An Sinh. Tiêu Mặc Hàm nắm lấy tay Túc Lămg Uyên, lắc đầu, ý bảo thân thể của mình không có gì, hòa hoãn lại cảm xúc của mình, sau đó mở miệng run rẩy nói "Ta.... Không sao..... Chỉ là luyến tiếc đứa nhỏ....." "Luyến tiếc?" Túc Lăng Uyên cảm thấy khó hiểu, thế nhưng vẫn ôm đối phương ngồi trên đùi mình, sau đó trấn an hôn hôn khóe mắt của Tiêu Mặc Hàm, kỳ quái hỏi "Hài nhi có vấn đề gì sao? Vì sao lại luyến tiếc?" "Ngươi.... Không phải bảo Lộc Ngôn chuẩn bị.... Thuốc lạc thai sao?" Tiêu Mặc Hàm ủy khuất nói "Chén này, cùng với hương vị thuốc dưỡng thai ta uống hôm qua không giống. Ta biết ngươi là vì thân thể của ta, nhưng mà, đứa nhỏ là cốt nhục của chúng ta, ta luyến tiếc...." Nước mắt lại tràn mi. "Tiểu ngốc tử ngươi là đang suy nghĩ cái gì vậy..." Túc Lăng Uyên nghe vậy thì hiểu rõ suy nghĩ trong lòng của đối phương, ngay lập tức dở khóc dở cười, chỉ đành ôm chặt y, chậm rãi nhẹ giọng an ủi "Chén thuốc này là chén thuốc dưỡng thai, ta cố ý bảo Lộc Ngôn bỏ thêm vài dược liệu cải thiện khẩu vị, làm ngươi khi uống không còn cảm thấy khó chịu buồn nôn." Túc Lăng Uyên dùng khuôn mặt chính mình cọ cọ vào sườn mặt của Tiêu Mặc Hàm, sau đó trán kề trán nhẹ giọng nói "Ta đã hỏi qua Lộc Ngôn rằng, lần này ngươi sinh sản sẽ có nguy hiểm gì không? Ta cũng từng nghĩ đến việc sẽ bỏ đứa nhỏ, nhưng nếu ta có quyết định này thì cũng sẽ tìm ngươi thương lượng trưng cầu ý kiến. Lộc Ngôn nói cho ta biết rằng, chỉ cần điều trị thích đáng, thì sẽ không xuất hiện tình huống này nữa... Thuốc lạc thai cũng đối với thân thể của ngươi gây ra tổn hại, nếu như không phải vạn bất đắc dĩ, thì đó đúng hạ sách." Tiêu Mặc Hàm nghe Túc Lăng Uyên nói xong, thì cũng chậm rãi hồi phục tâm thần, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt của Túc Lăng Uyên "Vậy..... Ngươi bảo Lộc Ngôn chuẩn bị chén thuốc....." "Ta bảo Lộc Ngôn chế tạo chén thuốc tránh thai chuyên dụng cho nam tử, bởi vì cho dù lần này không có chuyện gì, thì cũng không đảm bảo cho lần sau... Hơn nữa tính luôn đứa này, thì chúng ta đã có bốn đứa con, như vậy đã đủ rồi, ta không muốn ngươi chịu thêm bất kỳ nguy hiểm nào nữa." Túc Lăng Uyên cũng nhìn vào đôi mắt của Tiêu Mặc Hàm, nghiêm túc nói. "Ừm..." Tiêu Mặc Hàm gật đầu, lúc này mới có thể buông lỏng tâm tình, vừa định nói cái gì đó, thì đột nhiên khuôn mặt trắng bệch, nắm lấy tay Túc Lăng Uyên "Tướng công bụng....Có chút đau..." "An Sinh, mau đi kêu Lộc Ngôn!" Phủ thái tử trải qua một phen gà bay chó sủa, cuối cùng cũng đã an tĩnh trở lại, Túc Tiểu Tứ không có chuyện gì, chỉ là do cảm xúc lúc trước của Tiêu Mặc Hàm có chút kích động, vì vậy mà bị động thai khí. Mà lúc này Túc Tiểu Tứ chỉ mới là một cái phôi thai nho nhỏ, hoàn toàn không biết chính mình đầu tiên có nguy cơ bị phụ thân bóp chết ở trong trạng thái phôi thai, sau lại bởi vì cha đơn thuần suy nghĩ miên mang trong thời gian dài, mà thiếu chút nữa mạng nhỏ đã... Từ đây Túc Tiểu Tứ ở trong bụng cha cũng đã bắt đầu ở trên con đường tràn đầy "gian khổ" của mình. Bốn tháng sau, Túc Tiểu Tứ ở trên con đường sinh trưởng của mình nghênh đón hai vị kình địch- đó chính là đại ca Túc Mộ Mặc cùng với nhị ca Túc Doãn Thần. Hoài thai năm tháng, Tiểu Mặc Nhi năm tuổi cuối cùng đã phát hiện ra thân thể cha mình có sự biến hóa, cũng đối với cái bụng càng lúc càng lớn của cha tò mò vô cùng. Đầu tin là lén quan sát, sau đó chính là quang minh chính đại nhìn, đến cuối cùng là mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào bụng của Tiêu Mặc Hàm, trải qua quan sát của nó, cái đầu nho nhỏ vẫn không ngừng xoay chuyển, khẳng định là cha đã bị bệnh! Có một con quái vật đang ở trong bụng của cha, còn sẽ thỉnh thoảng nhích đến nhích lui! Bằng không thì sao cha luôn ôm một cái, rất nhanh đã mệt mỏi, còn sẽ thường xuyên vỗ vỗ cái bụng của mình, tựa như vô cùng khó chịu còn sẽ nhíu mày nữa! Không được, bản thân mình đã là nam tử hán trưởng thành, vì vậy cần phải bảo vệ cha! Tiểu Mặc Nhi quay đầu, nhìn Doãn Thần cùng Doãn Hi vừa mới ba tuổi. Muội muội là nữ hài tử, chuyện nguy hiểm như vậy không thể cho nàng tham gia đươc...... Đệ đệ đã ba tuổi, không nhỏ, là thời điểm học cách đảm đương trọng trách, tuy rằng hiện tại có chút ngốc ngốc, nhưng mà vì cha, vì kế hoạch của chính mình có thể tiến hành thuận lợi, thì đệ đệ cũng phải xuất lực mới được. Nho nhỏ Tiểu Mặc Nhi nắm chặt nắm tay, cha chúng con sẽ đến bảo hộ ngài, quái vật mau mau rời khỏi bụng của cha! Vì vậy trong khoảng thời gian này, Tiêu Mặc Hàm không phải ở dưới gối phát hiện búp bê vải trừ tà, thì chính là ở trong chén phát hiện "đan dược" chưa được hòa tan hoàn toàn. Nhìn thấy kế hoạch "mưu hại" sứt sẹo lại thấp kém này, tuy rằng trong lòng có chút hoài nghi, nhưng mà Tiêu Mặc Hàm vẫn là ấn xuống nghi hoặc trong lòng, cũng không hề bại lộ ra bên ngoài. Hôm nay dùng xong bữa tối, Túc Lăng Uyên như cũ đỡ Tiêu Mặc Hàm tản bộ tiêu thực ở trong sân, thời tiết hiện tại cũng đã dần dần chuyển lạnh, Túc Lăng Uyên sợ Tiêu Mặc Hàn bị nhiễm phong hàn cho nên đã làm y mặc thêm một cái áo choàng. "Có mệt không? Muốn nghỉ ngơi không?" Túc Lăng Uyên một tay đỡ Tiêu Mặc Hàm eo, một tay đặt trên cái bụng phồng phồng của đối phương, đỡ người chậm rãi đi về phía trước. "Ừm... Eo có chút mỏi, ngồi một chút đi." Đã ra chút mồ hôi, Tiêu Mặc Hàm gật đầu nói. Túc Lăng Uyên nghe vậy thì đỡ Tiêu Mặc Hàm đi vào trong đình ngồi xuống, ôm người vào trong ngực mình, vừa định hôn hôn gương mặt, thì liếc mắt nhìn thấy, ở dưới đình hạ, có Tiểu Mặc Nhi tự nhận là trốn rất khá. Tiểu Mặc Nhi tay trái cầm một kiếm gỗ đào nho nhỏ, tay phải thì cầm một lá bùa màu vàng, cuộn tròn thân mình, tựa như tính toán tùy thời mà động. Khóe miệng Túc Lăng Uyên run rẩy, đại nhi tử vừa mới năm tuổi từ khi nào đã học được bộ dáng của một Đạo gia tựa như phụ hoàng vậy? Thế nhưng còn ra hình ra dáng như vậy... Chuyện này không thể được! Xem ra về sau cần phải phái người tăng cường trông chừng Tiểu Mặc Nhi kỹ càng. "Lăng uyên? Sao vậy?" Tiêu Mặc Hàm nhận thấy Túc Lăng Uyên nhìn vào một góc đến xuất thần, thì nghi hoặc hỏi. Ánh mắt Túc Lăng Uyên ra hiệu, nhỏ giọng ở bên tai Tiêu Mặc Hàm nói "Là Tiểu Mặc Nhi, một hồi xem xem nó muốn làm cái gì..." Tiêu Mặc Hàm khẽ nhíu mày, lúc này, Tiểu Mặc Nhi hẳn là nên ở trong phòng của nó nghỉ ngơi mới đúng, như thế nào lại chạy đến chỗ này? Xem ra cần phải trách phạt bà vú! Lúc này, bên kia đình lại xuất hiện một thân ảnh nho nhỏ, "Phụ thân...... Ôm một cái..." Sau đó trông thấy Doãn Thần có chút tập tễnh giương cánh tay, trong miệng gọi Túc Lăng Uyên, rồi đi về phía bên này. "Doãn Thần?" Túc Lăng Uyên cảm thấy kỳ quái, vội vàng đứng dậy, đi ra đình, ngồi xổm thân mình đem Doãn Thần bế lên, "Bà vú đâu? Đã trễ như thế sao còn chưa đi ngủ, một mình đến chỗ này làm gì?" Nói, nhìn quanh khắp nơi, quả nhiên không thấy thân ảnh của bà vú. Trộm đi ra ngoài? Nhỏ như vậy đã biết trộm trốn bà vú ra ngoài!? Không chờ tiểu Doãn Thần trả lời, thì bên kia đình giác lao ra một thân ảnh nho nhỏ, "Quái vật, không được khi dễ cha ta! Mau từ trong bụng cha ta đi ra ngoài!" Nói, Tiểu Mặc Nhi lấy kiếm gỗ đào, hướng về phía bụng Tiêu Mặc Hàm đâm tới. Tiêu Mặc Hàm một tay che bụng, nghiêng người trốn sang một bên, sau đó duỗi tay trảo một cái, đem kiếm gỗ đào đoạt đi, ai ngờ, Tiểu Mặc Nhi thừa dịp Tiêu Mặc Hàm chưa kịp chuẩn bị, thì nhanh chóng dùng một cái tay khác đem bùa vẽ, dùng sức vỗ vào bụng Tiêu Mặc Hàm. Tiêu Mặc Hàm... Sức lực của trẻ con cũng không phải rất lớn, nhưng mà Tiêu Mặc Hàm chưa kịp đề phòng, thì đã bị chụp lùi lại về sau vài bước, may mà phía sau có rào chắn, cho nên đã ngã ngồi trên lan can tiểu đình. "Túc! Mộ! Mặc!" Bên tai truyền đến tiếng hô tràn đầy phẫn nộ của Túc Lăng Uyên "An Sinh, mau gọi Lộc Ngôn đến đây!!!!" Vì thế, vương phủ lại một trận gà bay chó sủa...... Ở lúc Túc Lăng Uyên "nghiêm hình ép hỏi", thì hai đứa nhỏ rất nhanh đã khai ra toàn bộ sự việc, lần này "mục tiêu" hành động là quái vật Túc Tiểu Tứ ở trong bụng cha, còn "chủ mưu phía sau" là đại ca Tiểu Mặc Nhi, nhị ca tiểu Doãn Thần là "đồng lõa". Kế hoạch hai người vô cùng chu toàn, lựa chọn thời gian hành động là sau bữa tối, bởi vì ban ngày hai đừa phải đi Hải Yến Cung đọc sách, trước bữa tối thì bụng đói không có sức, nửa đêm thì dễ dàng bị buồn ngủ, cho nên chỉ có sau bữa tối, ăn no lại không buồn ngủ nên trong khoảng thời gian này là thích hợp nhất. Đầu tiên hai người sẽ giả bộ ngủ lừa bà vú thả lỏng cảnh giác, sau đó lại trộm chuồn ra Tẩm Viện phân công hành động, một người thì mai phục tùy thời đánh lén, một người thì dẫn dắt Túc Lăng Uyên luôn luôn thời thời khắc khắc ở bên cạnh Tiêu Mặc Hàm rời khỏi.... Túc Lăng Uyên đỡ trán, khuyên can mãi mới làm Tiểu Mặc Nhi hiểu rõ, trong bụng của Tiêu Mặc Hàm không phải là quái vật, mà là đệ đệ chưa được sinh ra. Cuối cùng, Tiểu Mặc Nhi cùng tiểu Doãn Thần cam tâm tình nguyện thừa nhận sai lầm của mình, và cũng cam nguyện bị phạt - một tháng không được uống sữa bò, mà bà vú sơ sẩy trong chuyện chăm sóc thế tử cũng đã chịu trừng phạt. Sau chuyện đó, Túc Lăng Uyên không biết nên đối với việc nhi tử tuổi nhỏ đã có dũng có mưu là nên vui hay buồn... Tuy rằng đã chịu qua kinh hách, nhưng mà Túc Tiểu Tứ vẫn quật cường mà mạnh mẽ, nằm ngốc ở trong bụng của cha, hiện tại đã không còn "kình địch" ở trên đường sinh trưởng của Túc Tiểu Tứ, vì vậy mà mấy tháng tiếp theo, thẳng đến khi được sinh ra, đều không còn người dám đến khi dễ nó.
lăng uyên cầu mặc