mon qua cua nu giam doc

Chương 368. Trong lúc cắp bách, Mạc Phong đã xé toạc luôn đồ lót của Tống Giai Âm. Anh lập tức châm vào huyệt Tam Minh và nhiều huyệt khác liên quan để ngăn nọc độc phát tán. Cuối cùng, anh ngồi xổm xuống và dùng miệng hút nọc độc ra từng chút một. Da của Tống Giai Âm Hay noi ra nhung suy nghi cua minh thoi gian va su kien nhan co the giai quyet mot trong nhung van de tren, tuy nhien giao tiep moi la giai phap hieu qua nhat. cach noi thu hai thuong tao cho doi phuong mot tam the doi choi ngay tu ban dau thay vi tiep nhan dong gop mot cach thien chi. su khong cong bang nay khong chi dung lai o cac cong viec hang ngay ma no con boc lo ra trong cuoc song tinh Bí quyết nấu ăn ngon mà tiết kiệm của nữ giám đốc Sài Gòn Mỗi bữa ăn nấu cho cả gia đình, đầy đủ ba món mặn, rau và canh, chị Thủy chỉ làm trong vòng 30 phút. Dù công việc bận rộn, chị Thủy vẫn tự tay nấu ăn cho cả nhà vì đam mê nấu ăn và muốn được chăm sóc người thân. Bốn chữ này cứ bay qua bay lại trong đầu Mục Thu Nghi. Mỗi lần mình bị ức hiếp, anh của mình sẽ lập tức đứng chắn trước mặt, anh ấy cũng nói "Không sao, có anh ở đây!" Mục Thu Nghi mệt mỏi, khẽ tựa vào lòng Mạc Phong. "Ừm, lẽ nào vợ đã nghĩ thông rồi sao?" Xuất hiện tại vòng sơ khảo phía Bắc của Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam 2022, Phạm Hoàng Thu Uyên (sinh năm 1997, quê Hải Phòng) gây ấn tượng nhờ vẻ đẹp hiện đại, nụ cười rạng rỡ. Cô cao 1,68 m, số đo 3 vòng: 84 - 63 - 94 cm, đã tốt nghiệp cử nhân Quản trị Kinh doanh tại ĐH Site De Rencontre Aimant La Nature. - “Chữa cháy xong, người lấm lem và thấm mệt nên chúng tôi xin phép trở về nghỉ ngơi. Khi về tới gần đơn vị, bất ngờ chúng tôi thấy, nữ giám đốc công ty đã đợi sẵn với 50 chiếc bánh mỳ để "cứu đói" cho cả đội", Đại úy Lã Tuấn Anh tâm sự. Đại úy Lã Tuấn Anh SN 1982, Phó đội trưởng Đội chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ chuyên nghiệp, Phòng Cảnh sát PC&CC Số 7, cho biết, trong quá trình làm việc họ có rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ với người dân. Đại úy Lã Tuấn Anh chia sẻ, cách đây không lâu, đơn vị anh nhận lệnh cứu cháy khẩn cấp tại một ngôi nhà ở quận Hoàng Mai, Hà Nội. Các chiến sĩ làm nhiệm vụ trong một vụ sập nhà tại Hà Nội Nguồn ảnh Phòng Cảnh sát PC&CC Hà Nội cung cấp. “Hôm đó, người chủ nhà đang luộc dở nồi lạc trên bếp ga nhưng lại sang nhà hàng xóm "buôn dưa lê". Mải trò chuyện đến khi chị sực nhớ ra thì đã quá muộn. Lúc chị quay về nhà, lửa ngùn ngụt và khói đã bay mịt mù khắp căn phòng. Hoảng hốt, chị gọi điện cho lực lượng cứu hỏa nhờ trợ giúp. Khi có mặt, chúng tôi tiến hành khóa bình ga đồng thời mở các cửa sổ để thông khói, sau đó phun nước vào. Vụ cháy được dập tắt, rất may không có thiệt hại về người và tài sản. Người chủ nhà cảm ơn chúng tôi rối rít. Chúng tôi xin chị cốc nước uống cho đỡ khát rồi chuẩn bị quay về đơn vị. Nhưng lúc này, do gia đình có cửa hàng tạp hóa, chị chủ nhà tất tả chạy đi lấy rất nhiều nước ngọt để tặng. Chúng tôi từ chối nhưng chị cứ dúi vào tay những người lính. Cử chỉ nhỏ bé ấy khiến tôi rất xúc động'', Đại úy Lã Tuấn Anh chia sẻ. Theo anh Tuấn Anh, một vụ cháy khác xảy ra tại xưởng sản xuất bao bì ở quận Hoàng Mai, Hà Nội vào năm 2014 cũng khiến anh không thể nào quên. “Hôm đó, xảy ra đám cháy lớn, chúng tôi phải điều động 2 xe cứu hỏa cùng hàng chục anh em đến dập lửa. Lúc lính cứu hỏa đến lửa đã cháy rất lớn, khói đen bao trùm cả khu xưởng. 12 giờ đêm, ngọn lửa mới được khống chế. Người nữ giám đốc công ty chứng kiến cảnh chữa cháy vất vả của các lính cứu hỏa nên muốn cảm ơn. Biết lúc chúng tôi được điều động đi làm nhiệm vụ chưa kịp ăn cơm tối, chị ngỏ ý làm mời cơm chúng tôi. Tuy nhiên do quá mệt, người lấm lem, chúng tôi từ chối và xin phép trở về nghỉ ngơi. Sau đó, chúng tôi đưa xe cứu hỏa đi rửa và bảo dưỡng. Khi xe về tới gần đơn vị, bất ngờ chúng tôi thấy nữ giám đốc ấy đã chờ sẵn cùng 50 chiếc bánh mỳ. Chúng tôi từ chối nhưng chị kiên quyết bắt nhận để anh em "chống đói". Có nhiều câu chuyện để thấy sự tử tế và cảm thông từ người dân với lực lượng cứu hỏa là điều anh Tuấn Anh muốn nhấn mạnh. Anh kể, tại một cháy ở một xưởng sản xuất Hà Nội, lực lượng PCCC đã phải hút nước ở một ao cá của người dân cạnh đó để phun nước dập lửa. Đám cháy quá lớn, lực lượng đã hút cạn cả ao nước khiến nhiều cá chết, thế nhưng người chủ ao cá vẫn không một lời than phiền, trách móc. Thượng sĩ Trương Duy Tùng SN 1993, cán bộ Đội chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ chuyên nghiệp, Phòng Cảnh sát PC&CC Số 7, cũng có nhiều kỷ niệm đẹp với nghề. Những chiến sỹ sau khi hoàn thành nhiệm vụ tranh thủ ăn vội gói mì tôm sống ngay trên chuyến xe trở về đơn vị Nguồn ảnh Phòng Cảnh sát PC&CC số 7 cung cấp. Anh chia sẻ một câu chuyện ấm áp khi cùng đồng đội làm công tác cứu nạn, cứu hộ ở một căn nhà 4 tầng bị đổ sập tại Hà Nội năm 2017. “Chúng tôi chưa ăn xong bữa cơm thì phải lập tức di chuyển đến hiện trường. Đến nơi, trước mắt tôi là một cảnh hoang tàn, đổ nát. Ngôi nhà chỉ làm móng cho nhà cấp bốn nhưng đã xây lên cao tận 4 tầng nên sập xuống. Nhận định có người mắc kẹt bên dưới, không thể dùng máy xúc chúng tôi phải dùng tay bới từng viên gạch, đất cát để đưa người lên. Chúng tôi làm việc liên tục từ đêm đến 7 giờ sáng, lúc này ai cũng mệt lả và đồng đội buộc phải thay ca. Lúc di chuyển ra xe để về đơn vị nghỉ ngơi thì tôi thấy rất nhiều bánh mì, sữa, nước... để sẵn ở ngoài hiện trường khu nhà sập bị cách ly. Theo đó, thấy lực lượng cứu hộ làm việc vất vả, những người dân xung quanh đó đã mua thực phẩm để tiếp tế. Chúng tôi ăn vội những chiếc bánh mỳ đó cho đỡ đói, trong lòng thấy ấm lòng vô cùng”, người Thượng sỹ trẻ chia sẻ. Anh cũng cho biết thêm, có những vụ việc, nhà hàng xóm bị cháy nhưng những hộ dân xung quanh thấy lực lượng cứu hỏa vất vả cũng hết sức động viên. Họ mua bánh, thực phẩm ăn sẵn, nước lọc... dúi vào tay các chiến sĩ và không quên những câu hỏi thăm, những lời cảm ơn. Cô gái kiếm bộn tiền với nghề sống thử trong biệt thự Thiếu nữ người Trung Quốc tiết lộ việc "hưởng thụ" trong các căn hộ cao cấp hay biệt thự sang trọng giúp cô có thu nhập lên đến nhân dân tệ mỗi tháng. Nghề 'độc' Sài Gòn 25 năm tân trang bồn cầu bán cho người nghèo 25 năm qua, ông Lê Văn Quyện, 47 tuổi, quê Tiền Giang miệt mài thu mua bồn cầu cũ sau đó tân trang. Những chiếc bồn cầu này được ông bán với giá rất rẻ cho người nghèo. Hạnh Thúy - Ngọc Trang Diệp Đông Lâm dường như đã ý thức được điều gì đó, nhưng cô ấy chưa kịp nói thì đã bị Mạc Phong đẩy sang ghế lái phụĐám người ngồi trên những chiếc xe phía sau nhìn thấy vậy cũng mắt chữ A miệng chữ O. "Mẹ kiếp! Thao tác kiểu gì thế kia? Đổi vị trí khi đang tăng tốc á?” "Gã này đang muốn chết sao?" "Chỉ cần sơ suất một chút là xe nát, người cũng chết luôn! Đồ điên!" 11Lúc này Mạc Phong đã ngồi vững vàng vào ghế lái, đột nhiên anh đạp mạnh chân ga, trực tiếp tăng tốc vọt tới mốc sau khi anh đạp chân ga thì Diệp Đông Lâm gần như chồng chờ bốn chân lên trời và nằm luôn ở ghế phụ. Vừa mới chuẩn bị bò dậy thì lại bị va vào kính chắn gió vì Mạc Phong lại đột nhiên tăng tốc. "Đồ khốn kiếp! Anh muốn hại chết tôi phải không?", cô ấy tức giận hét Phong không khỏi nhún vai cười khúc khích "Không phải cô vẫn không sao đấy thôi, hét cái gì chứ, thắt dây an toàn vào, tôi tăng tốc tiếp đây!” "Vẫn tăng tốc nữa à?" "Xe tốt mà không dùng để phiêu vài lần thì thật là lãng phí quá. Ngồi vững nhé!Bùm!Diệp Đông Lâm sợ đến mức thắt dây an toàn vào ngay lập tức, gió thổi rất to khiến cô ấy gần như không mở nổi chiếc xe sau cũng lập tức tăng tốcThành phố Bắc Khâu có đặc điểm là địa hình bằng phẳng, không giống các sườn đồi nhấp nhô ở khắp mọi nơi như ở phía Nam, địa hình như thế này thích hợp nhất để đua Phong chỉ chú ý đến tình hình trong gương chiếu hậu mà bỏ qua phía trước. "Dừng lại! Mau dừng lại!", Diệp Đông Lâm kêu lên, hai chân đạp định thần lại thì thấy ngay trước mặt mình là một vách đá, tức là giữa cầu có một vách đá khoảng ba bốn mét. "Mẹ kiếp! Kích thích quá!”Trong tình hình này mà Mạc Phong lại không giảm tốc độ, thay vào đó, anh đã đạp ga tông vào biển cảnh báo quanh đó ngay tại chiếc xe vọt lên không khắc đó Diệp Đông Lâm cảm thấy đầu óc mình trống ảnh của hai mươi năm qua cứ thể liên tục hiện liên trong đầu cô, người ta vẫn nói là chỉ khi sắp chết người ta mới nhìn lại mấy chục năm đã qua của cuộc đời từ khi sinh ra, gia đình đã hoạch định đường đời sau này của cô ấy, thậm chí đi học ở đầu, kết bạn với ai đều do gia đình sắp đặtNhững người cô ấy từng ngồi cùng bàn hoặc là thuộc gia đình quan chức hoặc là con em của gia tộc ấy không có tuổi thơ vui vẻ như những người khác, cũng không có trải nghiệm có thể ăn vặt mọi lúc mọi nơi, kể cả những quán ăn vặt ven ấy luôn sống trong hình ảnh 'con nhà người ta!Khoảnh khắc chiếc xe vọt lên, cô chợt cảm thấy nhẹ nhõm!Cô ấy lại mong sao bị ngã xe như thế này thì bản thân sẽ được giải thoát, không còn phải chịu sự trói buộc của gia đình cach!Chiếc xe rung lên dữ dội, rõ ràng là đã đỗ ở phía bên kia cầu, tay lái lao sang trái, phanh gấp, lượn vòng đẹp mắt rồi văng ra ngoài, lốp xe hắn lên một vết nặng nề trên mặt đất. "Kích thích thật! Lâu lắm rồi mới được chơi vui như thế này!", Mạc Phong thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, thoải mái cười Đông Lâm mở mắt ra xem trên người có vết thương gì không, sau đó quay đầu nhìn anh kêu lên "Anh điên rồi sao? Lỡ ngã xuống dưới thì sao?” "Chết cùng với người đẹp, làm ma cũng phong lưu "Cút!”Vừa rồi cô ấy thực sự sợ không còn hồn vía gì nữa, thậm chí cô ấy còn nghĩ là nếu chết mình sẽ xuống địa ngục hay là lên thiên đường? “Tốt xấu gì thì chúng ta cũng được xem như là bạn bè sinh tử có nhau rồi, cô nói chuyện không thể dịu dàng được một chút hay sao?”, Mạc Phong nhưởng mày trêu ghẹo ấy quay đầu lại, đôi mắt đẹp sâu thẳm đầy giận dữ "Anh nghe kỹ cho tôi, kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa tôi cũng không bao giờ dịu dàng với anh. Ngày mai anh cút về Giang Hải cho tôi!” "Trước đây cũng từng có cô gái nói như vậy với tôi, nhưng sau đó thì..Hầy, thơm thật!”Diệp Đông Lâm tức giận đến mức định đá anh, em gái cô sao có thể yêu một người vô liêm sỉ như vậy được chứ?Cạch!Mạc Phong mở cửa xe, nhìn thấy một chiếc xe đang đỗ bên kia đoạn cầu, không dám đi dưới là vách đá cao hơn trăm mét, khoảng cách giữa các đoạn cầu cũng khoảng ba bốn mét, thế này nếu bất cẩn một chút, hoặc tay ga không đủ lực thì chắc chắn sẽ bị ngã xuống dưới. “Có bản lĩnh thì sang đây!”, anh dựa vào nắp trước thùng xe, khinh thường cười nhìn đám người này, một chiếc Range Rover từ từ chạy đến, người xuống xe là Hoắc Bần mà trước đó đã bị Mạc Phong tất một cái bạt tai, lúc này hắn đang chườm đá cho mặt đỡ sưng. "Thằng ranh, mẹ kiếp, mày chết chắc rồi. Ở Bắc Khâu này nhà họ Hoắc tao mới là lão đại. Mày tưởng rằng mày có người phụ nữ này làm chỗ dựa thì có thể bình an vô sự hay sao?”, Hoắc Bân bưng mặt chỉ vào Mạc Phong, tức giận hét bị đánh bay mất hai chiếc răng nên khi nói chuyện, giọng nói của hắn nghe rất tức cười,Mạc Phong không khỏi học theo bộ dạng của hắn, anh nói "Nếu giỏi thì cậu vẫn nên đi lặp thêm rằng vào thì hơn, nếu không nói chuyện với con gái lại phun đầy nước bọt vào mặt người ta đấy!” "Thằng khốn! Nếu tạo để mày sống sót rời khỏi Bắc Khâu thì tao cùng họ với mày!” "Cháu trai, ngoan lắm!” "Hả?”Hoắc Bản tức đến mức quay người lại đá vào người mình, nhưng hắn chỉ đau đớn ngồi bệt xuống đất. "Còn ngây ra đó làm gì, đỡ tạo dậy!”Đám người lại đỡ Hoắc Bẫn lên xe, không còn cách nào khác, họ không thể qua được chiếc cầu phân từng đoạn này nên chỉ có thể bỏ cuộc. Diệp Đông Lâm ngồi trong xe không khỏi bật cười, bao lâu nay nhà họ Hoắc luôn bắt nạt bọn họ, lần nào cũng là người nhà họ Diệp lếch thếch rút lui, cuối cùng cũng đến lượt nhà họ Hoắc nhiên, chỉ có kẻ ác mới có thể trừng phạt được kẻTrong mắt cô ấy, Mạc Phong chính là một hung thần ác ác! bá. "Sao tôi cứ có cảm giác ánh mắt này của cô không được đúng lắm nhỉ?"Trở lại xe, anh phát hiện ánh mắt của Diệp Đông Lâm đang săm soi mình từ trên xuống dưới, nhưng không phải là nhìn người, mà giống như đang nhìn khỉ hơn. "Tôi nói cho anh biết! Anh tự đi mà tìm cách xử lý rác rối mà mình đã gây ra!", cô gái trừng mắt và cáu kỉnh chuyện này xảy ra với người khác, chắc là họ sẽ khó ngủ mất mấy đêm, nhưng Mạc Phong lại khẽ xua tay cười khúc khích "Không phải chỉ là người nhà họ Hoắc thôi sao? Đừng lo, chỉ là chuyện nhỏ thôi! Tôi nhớ là mình có một người bạn là người nhà họ Hoắc!” "Anh còn quen biết người nhà họ Hoắc sao? Đừng có đùa nữa!” "Ha ha, một ai đó vẫn còn đang mắc nợ tôi đó!” 11 11Sau khi đã cắt được đuôi người nhà họ Hoắc, Mạc Phong liền lái xe về phía trang viên nhà họ Đông Lâm không cho Mạc Phong lên thăm Diệp Đông Thanh, cô ấy không muốn em gái mình biết rằng gã này đã đến Bắc tránh cho tâm trạng Diệp Đông Lâm quá kích động từ đó mất kiểm soát. Nếu như cô ấy lại nhất mực đòi theo Mạc Phong về Giang Hải thì biết phải làm sao?Đến giờ ăn bữa coi như đã đói cả một ngày rồi, hôm nay Mạc Phong đã giúp bệnh tình của Diệp Đông Thanh ổn định trở lại, vốn tưởng rằng ít nhất nhà họ Diệp cũng phải thết đãi anh một bữa thịnh soạn, nhưng khi nhìn thấy bàn đồ ăn, Mạc Phong chợt hóa đá Ông cụ lắc đầu ra vẻ như đại sư “Đầu tiên, nước đầy quá, về mặt phong thủy thì dễ mất tiền, số lượng cá nuôi không nên vượt quá chín con, cậu lại nuôi những mười một con, phạm phải điều kinh doanh thua thiệt’, quán ăn này không thể vượng được.“Thứ hai, bể cá đặt đối diện bếp nấu, bên trong bể cá là nước, đại diện cho tài vận, vậy mà cậu lại nhắm thẳng vào bếp, bếp có lửa, nước lửa vốn là khắc tinh, như vậy thì đến cả đầu bếp của cậu cũng gặp phải xui xẻo.“Điểm cuối cùng và cũng là điểm quan trọng nhất, đó chính là tên quán! Lâm Quân Các. Quân’ là tên thiên tử thường dùng, nhưng tôi vẫn không cảm nhận được long khí ở đây, quán này e rằng không thể cưỡi rồng bay lên được!”Mọi người sững sờ khi nghe nói vậy, Trương Hiểu Thiên hích Triệu Khải nói nhỏ “Thật hay đùa đấy, anh tin không?” “Không biết nữa, ông cụ nói nếu đặt bể cá ở đây thì đến nhà bếp cũng xảy ra chuyện, chẳng phải là đang nói tôi sao?”, Triệu Khải phất tay lầm những điều thà tin là nó tồn tại còn hơn gia, Đạo gia, Chư Tử bách gia, rất nhiều thứ được lưu truyền hàng ngàn năm không thể phủ nhận, có rất nhiều thứ trong đó không phải là vô căn cụ đó nói cũng có cơ sở cứ như căn phòng này do ông ta bày biện nên nắm rõ trong lòng bàn tay người nhìn nhau với vẻ hoài nghi rồi quay qua nhìn Mạc sao thì những thứ trong này cũng do anh dặn dò sắp xếp, thế nhưng phản ứng của anh hết sức bình thường, cứ như chẳng buồn để tâm tới những gì ông cụ vừa nói.“Cậu nhóc, tôi thấy cậu cũng hiểu ít nhiều về phong thủy, hay là nhận tôi làm thầy, tôi dạy cậu phân kim định huyệt xem phong hay tôi tuổi đã cao, cũng muốn tìm người kế thừa chút vốn liếng của mình. Nhưng nếu làm đồ đệ của tôi thì phải rũ bỏ hồng trần, nhập môn rồi thì không được có sự ràng buộc nữ nhi tình trường nữa”, ông cụ nhìn Mạc Phong rồi gật gù với vẻ hài độ của ông ta chưa đạt tới mức nhìn mặt là đoán được vận mệnh của một người thế nhưng với sự tu hành hơn ba mươi năm qua, ông ta nhìn thấy người thanh niên trước mặt này không hề tầm thường, còn đặc biệt ở điểm nào thì ông ta chưa phát hiện ra được!Ấn tượng đầu tiên khi nhìn thấy anh là sự thông minh. Tất cả những thứ khác trong quán này đều bày biện hết sức hoàn hảo, xuất hiện một chút lỗi nhỏ cũng là điều bình thường, vì dù sao anh còn quá Phong nghe thấy vậy không khỏi bật cười “Vậy xin hỏi ông thuộc đạo quan nào?”“Vạn Châu Huyền Thiên Quan! Đạo nhân áo vải!”, ông cụ chắp tay sau lưng cười với vẻ tự nhân áo vải sao?Anh không khỏi nhếch miệng cười khinh thường, bởi anh còn tưởng ông ta là nhân vật lợi hại nào, hóa ra chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, không bằng một phần vạn sư phụ của anh.“Cậu cười cái gì?”, ông cụ tức giận khi thấy Mạc Phong cười mình với vẻ chế ta đã xem bói cho không ít các quý nhân đại quan, vậy mà anh dám tỏ ra khinh thường ông ta sao?Đối phương lại chỉ là một kẻ vắt mũi chưa Phong phất tay khẽ cười “Đừng trách tôi nói thẳng, với khả năng của ông, tôi làm thầy ông có khi còn thừa sức, lẽ nào ông không phát hiện ra, tôi cố tình sắp xếp như vậy sao?”“Cái gì? Cố ý xếp như vậy? Điều này…”, ông cụ bỗng há mồm trợn mắt, không hiểu ý của anh. Bản thân ông ta quan sát bể cá lâu như vậy, tìm ra được vấn đề, còn tưởng đối phương sẽ cảm ơn mình, thật không ngờ người ta cố tình đặt như mới đầu Mạc Phong cũng tưởng ông ta là thầy phong thủy ghê gớm lắm, còn định nhờ ông ta chỉ giáo thêm về phương diện này, nhưng không ngờ chỉ là một tay mơ. Nói ông ta là một tay mơ là vẫn còn đề cao chán, đến cả Mạc Phong chỉ mới học một thời gian mà còn hiểu biết nhiều hơn cả ông trình độ thế này mà đòi làm thầy, nếu để ông cụ đang ở trêи núi thần tiên ở cách đây vạn dặm biết được thì có lẽ sẽ cười ngật ngưỡng lúc này, ông cụ đó là người ngầu nhất trong lòng Mạc Phong, tạm thời không có ai lợi hại bằng ông ấy.“Được rồi, tiễn khách đi!”, Mạc Phong phất tay khẽ Khải sững sờ rồi cung kính tạo thế “Mời ông!”“Cậu nhóc! Còn trẻ thì bớt ngông lại, nếu cậu không di chuyển bể cá tới Khôn vị thì chưa tới hai tuần chắc chắn sẽ phải đóng cửa! Cái gì mà cố với ý, tôi thấy cậu không hiểu về phong thủy thì có! Cũng phải thôi, giờ ai mà đi nghiên cứu những thứ này, là tôi đã nhìn lầm người rồi!’, ông cụ tức giận phất tay bỏ Khải và Trương Hiểu Thiên nhìn nhau, cảm thấy hoang Phong khoanh tay khẽ cười “Kỳ môn độn giáp không phải là cứ càng già thì lĩnh ngộ càng nhiều đâu, đến ngay cả bí mật nho nhỏ ở giữa bể cá này mà ông còn không lĩnh ngộ được, tôi khuyên ông nên học hành chăm chỉ vào, với trình độ của ông thì sẽ làm hỏng con em nhà người ta đấy!”“Cậu…ý cậu là gì? Nói rõ ra cho tôi!”, ông cụ vừa đi ra tới cửa bèn quay lại trầm chỉ vào bể cá, rồi chỉ lên trần nhà, sau đó chỉ vào con đường ở bên ngoài, sau đó làm thế thái cực, vẽ một vòng tròn.“HIểu chửa?”, Mạc Phong khẽ đông “…”Ông cụ đuỗn mặt, Triệu Khải và Trương Hiểu Thiên càng ngây ra điên cuồng một hồi rồi hỏi người ta có hiểu hay không sao?Có phải là đi guốc trong bụng đâu mà hiểu chứ?“Đội trưởng, anh…vẽ gì vậy?”, Triệu Khải hỏi với vẻ nghi Hiểu Thiên cũng gật đầu “Đúng vậy, đội trưởng, từ khi nào mà anh thích đánh đố vậy!”Mạc Phong phất tay khẽ cười “Mấy chú không hiểu, nhưng vị cao nhân này chắc chắn hiểu, đúng không?”Ông cụ tỏ ra lúng cái đầu ấy mà hiểu!Cậu vẻ loạn xị ngậu, có mà thần kinh mới hiểu.“Điều này…đừng trách tôi thiển cận, thực ra…tôi cũng không hiểu gì…”, ông cụ cười Phong nhếch miệng cười đắc ý “Không hiểu là tốt, ông chỉ nhìn thấy vị trí đặt bể cá mà không nhìn thấy cả vị trí của cửa hàng, cũng không để ý tới vị trí con đường chạy qua, và càng không nhìn thấy vị trí của cả Giang Hải này! Đợi sau khi ông hiểu hết thì mới được coi là nhập môn huyền học!”“Vị trí của cả Giang Hải sao? Điều này…Cảnh giới của cậu có thể nhìn xa tới vậy sao?”, ông cụ tái phất tay khẽ cười “Tôi chỉ biết chút ít mà thôi, mới học có hai tháng, chưa phải dạng tinh thông, để ông bêu xấu rồi!”“Cái gì…mới học hai tháng mà tư duy đã có thể suy diễn ra cả một thành phố rồi sao?” Chương 1303 Nhưng theo như Mạc Phong suy đoán, mười một vị thần của châu Âu này, cộng thêm một kẻ điều hành, hiện tại còn mười hai người dám tới Giang Hải thì chắc chắn là chúng đã có sự chuẩn bị. Vì vậy muốn bắt được bọn chúng cũng không phải chuyện dễ dàng. Dù tàu hàng đã bị hủy nhưng chưa chắc đã bắt được những kẻ nhảy xuống nước kia. Để cảnh sát tham gia vào chuyện này chính là vì sợ tàu hàng sẽ xảy ra vấn đề trên sông, mất công phải giải thích. Mộc Linh Lung dùng số điện thoại nặc danh để báo cảnh sát có một vụ nổ và tấn công khủng bố xảy ra ở đầu cảng sông Giang Hải. Chỉ cần lên tàu lục soát thì chắc chắn sẽ tìm được đạn dược súng ống. Dù không bắt được người thì cũng chứng tỏ họ không hề lừa gạt cảnh sát khi gọi điện báo. “Đi thôi! Về nhà!”, Mạc Phong phất tay khẽ thở dài. Mọi người quay người rời khỏi cảng sông. Lúc này đã gần là hai giờ sáng. Mạc Phong quay lại nhìn và khẽ mỉm cười với bố cùng Thường Vân Sam “Bố, sư thúc, hay là tới chỗ con ngủ?” “Thôi đi. Con đừng lo cho bố và sư thúc nữa. Trời sáng là chúng ta phải trở về Quan Nội rồi. Sư thúc của con sắp phải đi Trường An một chuyến!”, Mạc Yến Chi phất tay khẽ cười. Mạc Phong nhìn hai người với vẻ nghi ngờ “Bố về Quan Nội thì con hiểu nhưng sư thúc đi Trường An làm gì?” “Đi gặp cố nhân, đã hai mươi năm ông không đi rồi. Mấy ngày nữa là tới sinh nhật của người ấy. Ông đi gặp!”, Thường Vân Sam nhếch miệng cười khổ. Anh cười hi hi “Là nữ ạ?” “Ừ! Nữ!” “Ông lúc nào cũng không đàng hoàng nhỉ. Cháu tưởng ông đã chấm dứt thất tình lục dục rồi chứ, hóa ra cũng đi tìm phụ nữ à?” “…” Mạc Yến Chi vội vàng kéo ống tay áo của Mạc Phong “Ông ấy đi tìm sư nương của con!” “Sư nương sao? Sư nương nào?”, Mạc Phong gãi đầu hỏi với vẻ nghi ngời “Lẽ nào là hồng nhan ông ấy rung động của hai mươi năm trước sao?” Mọi người đều biết Thường Vân Sam là một người lụy tình. Vì một người phụ nữ mà từ bỏ cả tiền đồ tu tiên, nếu theo đuổi sự nghiệp thì có lẽ đã sớm trở thành tông sư rồi. Chính vì điều này mà ông đã đoạn tuyệt quan hệ với sư môn, xông vào cả Tàng Kinh Các – cấm địa của phái Quỷ Cốc để cứu người phụ nữ này. Sau khi bà ấy chết, Thường Vân Sam cũng mất tích. Hai mươi năm qua, Mạc Phong dám khẳng định ông không có người phụ nữ nào khác bên ngoài. Lẽ nào người phụ nữ đó sau khi chết được chôn ở Trường An? Thực ra lần này người mà Thường Vân Sam đi gặp là người đã mất hơn hai mươi năm trước sao? Nghĩ như vậy thì đúng là có khả năng thật. Mạc Phong gãi đầu, cười khổ “Sư thúc…cháu…vừa rồi cháu không cố ý, ông đừng để ý lời nói của trẻ con mà!” “Thằng nhóc thối tha này, ông còn không biết cháu sao. Nhưng chuyện cũng đã trôi qua hai mươi năm rồi. Ông cũng vừa mới có dũng khí để đi gặp bà ấy thôi!”, Thường Vân Sam phất tay cười khổ. Đôi mắt ánh lên vẻ đau thương. Thật tò mò không biết là người phụ nữ như thế nào mà có thể khiến một người đàn ông phong lưu như thế này điên đảo thần hồn, thậm chí phản bội cả thế giới vì bà ấy, đến cả tương lai của mình cũng đặt cược vào. Là yêu quá sâu đậm hay là yêu một cách hồ đồ? Bất luận thế nào thì chắc chắn miếng ngọc này cũng là vật đặc biệt. Nếu không, đã không có nhiều người tranh giành nó tới sứt đầu chảy máu như 1304“Không sao! Anh nhất định sẽ lấy lại ngọc bội! Hơn nữa, hắn chỉ lấy được một nửa. Nếu hắn muốn nửa còn lại thì sớm muộn gì cũng sẽ quay lại tìm anh. Mà lần tới, hắn sẽ không thể rời đi dễ dàng được đâu! Chắc chắn anh sẽ khiến hắn một đi không trở về!”, Mạc Phong vừa nói, đôi mắt vừa ánh lên sát này, nếu không phải mười hai vị thần của tổ chức châu Âu nhúng tay vào mà là kẻ khác thì chắc chắn Mạc Phong sẽ phản ứng kịp. Chỉ cần Mục Thu Nghi không rơi vào tay của Hoàng Phổ Man Ngưu thì Mặc Phong tự tin có thể đánh thắng thực lực của anh không bằng thì cũng còn rất nhiều trợ thủ giúp đỡ. Có năm môn chủ, cộng thêm Triệu Vô Cực, Sở Nam Thiên. Hơn nữa, Giang Hải là địa bàn của anh, vậy mà lần này bị đàn áp lâu như không phải Thường Vân Sam và bố mình xuất hiện thì có lẽ hôm nay mấy người Mạc Phong sẽ bị thua thiệt nhiều!Giờ anh phát hiện ra những người mà mình có thể sử dụng, hay nói đúng hơn là những cao thủ mà mình có thể sử dụng ít tới nhường lực của bốn môn chủ kia cũng chỉ có thể coi là bình thường, nếu không đã không tới mức một ma thuật sư của một đoàn xiếc mà cũng không đánh chiếc gương chính là tuyệt chiêu sát thủ của hắn. Vài chục chiếc gương giết người được đặt cạnh nhau. Chỉ cần có người bước vào là hắn có thể đi xuyên qua từ chiếc gương này tới chiếc gương khác. Toàn bộ thế giới trong gương là do hắn kiểm này cần phải dứt khoát đập vỡ những chiếc gương ngay. Chỉ cần cảm thấy tò mò đi quan sát là có thể phải chịu những nhát đâm chí mạng từ những con dao trong gương vươn ra bất cứ lúc tên yếu hơn cả trong mười hai vị thần của tổ chức châu Âu mà đã có thể khiến cả bốn môn chủ dưới chướng Mạc Phong bị thương, thậm chí còn bị thương nặng, giờ đang nằm trong bệnh viện điều chuyện xảy ra gần đây chẳng phải là để nhắc nhở anh cần phải có sự chuẩn bị cho nội bộ sao? Rất nhiều khi không thể nể nang. Già là già, tới lúc họ phải nhường chỗ rồi!Cả bốn vị môn chủ đều đã hơn bốn mươi tuổi. Hơn nữa, những năm qua sống cuộc đời rảnh rang nên sức chiến đấu bị giảm sút, không biết là kém thời kỳ đỉnh cao bao đang nghĩ xem làm thế nào để không đắc tội với bọn họ, đồng thời vẫn có thể nâng cao được thực lực của Ngũ Âm Lục tại nội bộ rời rạc. Mặc dù thế lực của Ngũ Âm Lục Luật rất mạnh nhưng đã không có ai quản lý hơn hai mươi năm qua. Tất cả đều do năm môn chủ tự trông coi, như vậy thì bọn họ sẽ sở hữu thế lực của chính vậy lúc này không thể nóng ruột. Nếu thay đổi quá ác liệt, đi ngược lại với lợi ích của bọn họ thì rất có khả năng cả bốn người sẽ dẫn theo thế lực của mình đi đầu quân cho gia tộc khác ở phía môn chủ này tại vị mấy chục năm nên thế lực của các nơi khác cũng đều thừa nhận họ. Chỉ cần anh nóng vội thì rất có khả năng sẽ tiềm tàng mối nguy hại cho nhà họ như thời triều Minh, khi hoàng đế Sùng Trinh còn tại vị, vừa lên ngôi là đã xử chết Ngụy Trung Hiền, khóa chặt toàn bộ vùng Đông Quảng, Tây Quảng, phế bỏ Yêm Đảng, bắt đầu sử dụng thế lực của Đông Trung Hiền vừa ngã xuống thì Triều Minh cũng sụp đổ. Mặc dù đúng là ông ta có hơi tham một chút nhưng nội bộ vẫn được vận hành. Trừ khử ông ta chỉ có thể hòa hoãn nhất thời chứ không biết là đang tự đào mộ chôn tự, hiện tại Mạc Phong cũng vậy. Anh không thể xử lý quá nhanh. Lần này, bốn vị môn chủ bị tên ma thuật sư đánh trọng thương, có lẽ họ cũng chẳng còn mặt mũi nào để gặp Mạc Phong vốn định nhân cơ hội này để thể hiện bản thân nhưng không ngờ lại bị mất Phong ôm Mục Thu Nghi vào lòng ngồi ở ghế sau nghỉ ngơi. Một lúc sau, chiếc xe dừng lại tại biệt thự Nam Sơn, mọi người lết cơ thể mệt mỏi vào trong nhà. 303 Đan Dược Thần Kỳ“Phải rồi, tối qua cô cho tôi dùng thuốc gì vậy? Mới một đêm mà đã khỏi, thật thần kỳ!”, Mạc Phong đặt đồ ăn sáng lên kệ đầu giường, cười Đông Thanh đắc ý vênh mặt “Thuốc của nhà họ Diệp chúng tôi còn thần kỳ hơn cả loại đó sao thì dược liệu của nhà chúng tôi còn cao cấp hơn cả Hoa Hạ, thậm chí là cả nước ngoài nữa!” Không thể phủ nhận, nhà họ Diệp có được kỹ thuật trồng dược liệu chuyên nghiệp, hơn nữa toàn bộ đều do nội bộ gia tộc quản lý, không để lộ kỹ thuật ra bên vậy bao năm qua dược liệu của nhà họ Diệp luôn bị các gia tộc ở Hoa Hạ cũng với một vài đại gia tộc ở nước ngoài như gia tộc Roosevelt, gia tộc Clinton, gia tộc Bush lũng là tám gia tộc lớn ở Yến Kinh hay là vài gia tộc ở nước ngoài thì đều có hợp tác buôn bán với nhà họ thể nói mạng lưới quan hệ của nhà họ Diệp vô cùng rộng cũng là lý do vì sao họ là gia tộc có địa vị số một ở Bắc chỉ có thực lực hùng hậu mà còn có quan hệ rất rộng. “Vậy cô còn không? Có thể chuẩn bị cho tôi một ít chứ? Tôi e là sau này tôi vẫn cần dùng!”, Mạc Phong vội vàng bước tới Đông Tahnh trừng mắt tức giận nói “Anh tưởng đây là đậu phộng đấy à? Muốn bao nhiêu có từng đó sao? Anh có biết cần bao nhiêu vốn mới tạo ra được loại đan dược này không? Mười triệu tiền dược liệu cũng chưa chắc đã tạo ra được một viên đấy! Theo lý mà nói Mạc Phong không dây dưa gì với cô ta, hơn nữa tối qua gã này còn được món hời là ôm cô ta vào lòng, đúng ra phải hận anh mới tối qua thấy anh bị thương nặng như vậy, cô ta bỗng mềm lòng, nên đã đưa thứ thuốc hộ mệnh của mình cho anh gì anh cũng là người đàn ông duy nhất mà cô nhìn thấy mùi thơm tỏa ra từ đĩa thức ăn, cô ta nghiêng người dậy, nhưng vừa cử động thì eo lại kêu răng rắc.“Á..”, cô ta hít một hơi thật sâu, đau tới mức toát mồ hôi Phong thấy vậy cười khổ “Eo của cô không ổn rồi!” “Anh còn cười được à? Ngã vì lấy thuốc cho anh tối hôm qua đấy!’, Diệp Đông Thanh hung hăng trừng bỗng cô ta cảm thấy có một bàn tay xuất hiện sau lưng mình.“Chỗ này phải không?”, Mạc Phong khẽ ấn vị trí giữa eo và sau lưng “Nếu cô không ngại thì tôi có thể xoa bóp cho cô một dù tay nghề của tôi không bằng số linh dược kia của nhà họ Diệp nhưng cũng có hiệu quả đấy!” Diệp Đông Thanh do ta hít một hơi thật sâu, khẽ quay đầu nói “Không được nhìn những chỗ khác! Hơn nữa không được có ý đồ khác!” “Yên tâm, tôi khóa súng rồi!” Với một cô nàng ngốc nghếch chưa vào đời như Diệp Đông Thanh thì chắc chắn cô ta không biết Mạc Phong đang nói khẽ vén áo lên, để lộ ra tấm lưng trần trắng nõn nà, làn da mướt mát không chút tì nhiên từ nhỏ cô ta đã sống lối sống dưỡng sinh nên da dẻ đẹp Phong nhẹ nhàng xoa bóp làn da trắng như tuyết, bóp nhẹ vị trí eo mịn thể này đúng là vô đối, một chút mỡ thừa cũng không xoa bóp theo phương pháp thái cực giúp máu tuần hoàn ở vị trí eo bị thương, và xoa bóp thêm các huyệt vị vài đó anh lấy một cây kim châm vào Tam Thông huyệt, Vô Danh huyệt, Dũng Tuyền huyệt.“Sao có cảm giác có thứ gì đó đang di chuyển bên trong cơ thể nhỉ?”, Diệp Đông Thanh quay đầu nhìn Mạc Phong với vẻ kỳ lạ.“Đừng cử động! Cẩn thận không máu dồn nhiều lên não lại thành kẻ mà xinh thế này biến thành kẻ ngốc thì chẳng ai thèm đâu!” Cô ta cười lạnh lùng “Người theo đuổi bổn cô nương nhiều lắm, hơn nữa nếu tôi biến thành kẻ ngốc thật thì cả đời này anh phải nuôi tôi!” “Mơ nhé! Nếu là con chúng ta thì đằng này mới thương!”.Diệp Đông Thanh hừ giọng khẽ quát “Này, ai thèm sinh con với anh chứ, tôi còn đang là một đứa trẻ đây này!” Cũng không biết tại sao lại nói sang chủ đề Phong rút kim ra, Diệp Đông Thanh người đẫm mồ hôi, thở phù ra một ta cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm đi nhiều “Thật thần kỳ, không ngờ anh còn biết chiêu này nữa!” “Tôi còn biết nhiều lắm! Được rồi, mau ăn đi, tôi phải đi làm rồi, nếu không lại muộn mất!”, Mạc Phong chậm rãi đứng dậy đi ra ngoài cửa. Nhưng khi anh vừa tới cửa thì Diệp Đông Thanh đột nhiên gọi anh “Đợi đã!” “Sao thế, cô Diệp còn gì dặn dò sao?”, anh ngoái đầu cười xấu xa.“Tôi…thôi bỏ đi, không có gì, biến đi!” Anh toát mồ hôi… Tâm trạng con gái đều sáng nắng chiều mưa như vậy sao? Mạc Phong lắc đầu đi ra ngoài, nhưng vừa ra khỏi nhà thì đã thấy một nhóm người đang nhìn láo liên xung quanh.“Đợi đã cậu nhóc!”, một người đàn ông đeo kính đen đi nhanh nhìn quanh và bỗng cảm thấy người đàn ông kia gọi mình “Gọi tôi à?” “Đương nhiên rồi, có thể hỏi cậu một chuyện không? Gần đây có thấy một cô gái lạ mặt, ăn mặc vô cùng xinh đẹp, nói giọng địa phương, xách một chiếc hộp màu hồng không? Có gặp không?” Sao giống như đang nói tới Diệp Đông Thanh nhỉ? “Cậu có gặp không?”, người đàn ông đeo kính râm kêu Phong phất tay khẽ cười “Sorry, không thấy!”. Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem...

mon qua cua nu giam doc